//
you're reading...
Hồ sơ vụ án

Hậu cung và những cuộc thanh trừng, thao túng của các bà Hoàng

Trong lịch sử, bên cạnh những bà Hoàng được lưu danh sử sách bởi đức cao vọng trọng, tài binh chiến lược,… thì cũng có không ít những Hoàng hậu – Hoàng phi đã chuyên quyền, ích kỉ mà tiến hành những cuộc thanh trừng cả trong chốn hậu cung và thao túng cả triều đình thông qua nhan sắc và sự sủng ái của nhà vua, nhà chúa hay thông qua vây cánh của mình. Sau khi đã chiếm giữ được ngôi vị, họ bắt đầu nuông chiều ngoại thích, thân cận nịnh thần, gây ra những tai họa nặng nề cho nhân dân, xã hội và cho cả gia tộc mình.

Chân dung Nguyên Phi Ỷ Lan

Án thượng dương cung

Lê Thị Yến Loan tức Nguyên phi Ỷ Lan từ một cô gái hái dâu, nhờ sự thông minh, xinh đẹp mà trở thành Hoàng phi của vua Lý Thánh Tông. Đây chính là nguyên nhân dẫn đến một vụ án rất nổi tiếng trong lịch sử “Án thượng Dương Cung”.

Bấy giờ Hoàng hậu họ Dương là Thượng Dương hoàng hậu không có con bèn ngầm bàn với cung tần trong nội điện bắt trộm Thái tử Càn Đức về làm con mình, vu cho Nguyên phi Ỷ Lan sinh ra cầm thú. Đến khi Thái tử khôn lớn chỉ biết Hoàng hậu họ Dương là mẹ mình, mà không hề biết mẹ mình là người phụ nữ họ Lê. Mãi sau này, khi vua cha mất, Thái tử lên ngôi, nhà vua mới biết Nguyên phi Ỷ Lan mới chính là mẹ ruột. Vua bấy giờ mới ôm mẹ mà khóc rồi phong cho bà là Á Quốc phu nhân, một lòng tôn kính.

Sau đó, vua cùng mẹ, vì oán giận Hoàng hậu đã lập mưu gian, bèn hạ lệnh giết 72 cung nữ (cũng có sách ghi là 76 cung nữ) can dự vào việc này, rồi đem chôn họ ở lăng vua Thánh Tông. Dương Hoàng hậu do biết trước nên đã chạy trốn. Sử gọi vụ này là “Án thượng Dương cung”. Ỷ Lan nguyên phi lúc này được phong là Hoàng Thái Hậu.

Sau này hối hận về vụ án “Án thượng Dương cung” bà đã cho xây 72 ngôi chùa và tháp Báo Thiên cao 182 trượng, hàng năm cứ đến ngày 25/7 thì làm lễ giải oan cho họ.

Nguyên phi Ỷ Lan được coi là phụ nữ không chỉ có sắc đẹp, mà có tài và uyên bác bậc nhất của nước Việt, nhưng thật đáng tiếc, hành động bức tử Hoàng hậu Thượng Dương cùng các cung nữ đã trở thành một tì vết trong cuộc đời đẹp đẽ của Nguyên phi.

Hoàng hậu Nguyễn Thị Ngọc Anh và thủ đoạn độc ác

Hoàng hậu Nguyễn Thị Ngọc Anh là vợ vua Lê Thái Tông. Bà là người mưu mô, hiểm độc. Bà là mẹ của Hoàng tử Bang cơ nhưng khi đó vua vẫn chưa định ai ở ngôi vị Thái tử. Giữa lúc đó, Tiệp dư Ngọc Giao vốn là người duyên dáng, dịu dàng, hiền hậu được vua sủng ái lại đang mang thai. Hoàng hậu sợ Tiệp dư sinh được con trai thì Hoàng tử Bang Cơ sẽ không được kế vị bèn cấu kết với Đinh Thắng, một hoạn quan tâm phúc để lập mưu hại Tiệp Dư Ngô Thị Ngọc Giao.

Đinh Thắng lấy một hình nhân đàn ông, lấy 7 mũi kim đâm vào lưng và ngực, dưới chân ghi chữ Bang Cơ và cố tình để cho một cung nhân bắt được tâu lên vua. Hoàng hậu là kẻ chủ mưu nhưng lại ra vẻ là người bị hại và đòi nhà vua phải truy cứu việc này đến cùng, phải tìm ra được người làm việc này và xử theo luật cho voi dày ngựa xéo. Một không khí nặng nề bao trùm trong cung. Tiệp dư Ngô Thị Ngọc Giao là người bị nghi ngờ nhiều nhất. Nhà vua rất băn khoăn và chỉ khép vào tội phát lưu (đày đi xa). Biết chuyện, quan hành khiển Nguyễn Trãi vào triều kiến và ra lời can gián. Ông cho rằng chứng cớ xác đáng không có mà đã vội kết án Tiệp dư là một việc làm thất đức và ông xin nhà vua cho mình được lo liệu việc này. Thái Tông nghĩ mãi, không còn cách nào hơn nên đành chấp nhận đề nghị của Nguyễn Trãi. Ngay đêm ấy, Nguyễn Thị Lộ (vợ thứ của Nguyễn Trãi) đã bí mật đưa Tiệp dư họ Ngô ra ẩn náu ở chùa Huy Văn (ngõ Văn Chương, phố Tôn Đức Thắng ngày nay). Tháng 11 năm 1441, nhà vua xuống chiếu lập Bang Cơ làm Hoàng Thái tử. Sau khi Thái Tông mất, Thái tử Bang Cơ lên nối ngôi, lấy hiệu là Nhân Tông, Nguyễn Thị Ngọc Anh trở thành Thái hậu nhiếp chính.

Theo Từ điển nhân vật lịch sử Việt Nam thì đến khi Tư Thành (con của Tiệp dư Ngọc Giao) được 4 tuổi Thái hậu mới ăn năn cho người đi tìm và rước mẹ con bà Ngọc Giao về Kinh, phục vị cũ cho bà là Tiệp dư và phong cho Tư Thành làm Bình Nguyên vương, sau đó đổi làm Gia Vương. Ngày 3 tháng 10 năm 1459, Lê Nghi Dân cùng các thủ hạ tin cậy đem hơn trăm quân vào cung cấm giết chết Lê Nhân Tông, và hôm sau, giết luôn Thái hậu Nguyễn Thị Ngọc Anh.

Đặng Thị Huệ và kết cục bi thảm của những âm mưu không thành

Tuyên phi Đặng Thị Huệ bên chúa Trịnh Sâm

Đặng Thị Huệ biết mình có chút nhan sắc nên tự nguyện vào cung làm nô tỳ, tìm mọi cách để được Chúa chú ý đến mình, để có cơ hội trở thành cung phi. Tham vọng của Huệ nhanh chóng thành sự thực. Đặng Thị Huệ khéo léo, biết cách làm vừa lòng Chúa nên chẳng bao lâu được Chúa cho vào ở liền trong cung với Chúa như vợ chồng. Chúa phong nàng làm Tuyên phi. Trịnh Sâm con người đầy quyền uy ngày càng chịu lép vế trước người con gái xinh đẹp quá sắc sảo này. Năm Đinh Dậu (1777), Huệ sinh hạ được một người con trai, tên là Trịnh Cán (1777 – 1782) nên càng được Chúa sủng ái. Huệ bắt đầu có ý giành ngôi kế vị cho con mình.

Bấy giờ Thái phi Ngọc Hoan có con trai là Thái tử Trịnh Tông, rất được các quan trong triều ủng hộ, nhưng thâm tâm Chúa yêu quý Đặng Thị Huệ và Trịnh Cán nên đã có ý khác. Trịnh Tông lo lắng, có ý phản đối, tạo loạn. Một tay chân thân tín của Huệ mách với Trịnh Sâm. Ông giận lắm bèn quyết định xuống chiếu phong Trịnh Cán là Thế tử, sẽ là người kế vị và Quận Huy được cử làm A phó để phò tá. Chúa Trịnh vì chiều lòng người đẹp còn gả con gái yêu cho Đặng Mậu Lân, một tên côn đồ, hung bạo, em trai của Huệ.

Tháng 9 năm Nhâm Dần (1782), Trịnh Sâm mất, Trịnh Cán lên ngôi. Thuận theo lời tâu của Quận Huy, vua Lê cho Tuyên phi được tham dự việc quyết đoán chính sự. Kể từ đó, liên minh Tuyên phi – Quận Huy nắm hết mọi việc trong ngoài. Mối quan hệ này có phần không minh bạch nên người trong nước có ý không khỏi nghi ngờ. Chính Quận Huy đã kể với nàng rằng ông đã phải đe dọa dùng hình phạt cực kì độc ác để trấn áp dư luận mà không dập tắt được những câu ca như:

Trăm quan có mắt như mờ
Để cho Huy Quận vào rờ Chánh cung

Do đó, Tuyên phi Đặng Thị Huệ ngày đêm lo lắng, lo sao giữ chắc ngôi báu cho con, lo cho phe cánh của mình được vững vàng, lo đề phòng Trịnh Tông lật đổ Trịnh Cán vì y vẫn còn được nhiều người ủng hộ.

Chân dung Tuyên phi Đặng Thị Huệ

Nhưng dự định sâu sắc, lâu dài của Đặng Thị Huệ đã không thành công vì Huệ và Quận Huy đã gây nhiều sự công phẫn cho mọi người, từ trong triều đình đến nhân dân. Tháng 10 năm Tân Dậu (1781), binh lính tam phủ đã nổi loạn, truất ngôi của Trịnh Cán, giáng xuống làm Cung quốc công, đập phá nhà cửa, đưa Trịnh Tông lên ngôi chúa, lập thành Đoan Nam Vương (1782). Phe cánh của Đặng Thị Huệ bị truy lùng, trả thù khốc liệt. Bà Dương Ngọc Hoan trở lại nắm ngôi Mẫu hậu, đã bắt Đặng Thị Huệ, đánh đập rất tàn tệ rồi giam Huệ vào ngục. Cho đến ngày giỗ Đại tường Chúa Trịnh Sâm, Huệ mới được đưa ra cho dự lễ. Tuyên phi đã gào khóc và tự tử trước bàn thờ chồng (1784).

Họa nữ sắc đời Nguyễn

Trong thời gian nhà Nguyễn tồn tại, nhắc đến cái họa nữ sắc người ta thường nói tới một người đàn bà gây nên đó là Tống Thị. Cùng với Tống Thị là ba người đàn ông có quan hệ rất gần về mặt huyết thống với bà. Đó là Nguyễn Phúc Kỳ, Nguyễn Phúc Lan và Nguyễn Phúc Trung.

Tống Thị trước là vợ của Nguyễn Phúc Kỳ, sinh được 3 con trai. Kỳ mất, Tống Thị ve vãn và truy hoan với em chồng là Chúa Nguyễn Phúc Lan. Góa phụ họ Tống được Chúa tin cậy, quý trọng, sủng ái đến độ nàng muốn nói gì thì nói làm gì thì làm. Nàng khiến gì Chúa cũng nghe theo. Đắm mê sắc dục, nghe lời yêu nữ làm nhiều việc sai trái, chúa Thượng dần dà thay đổi. Từ một người khiêm nhã, nhân hậu, chúa Thượng trở thành một hôn quân, một bạo chúa nóng nảy, hiếu sát, đam mê vật dục, xa xỉ. Từ một vị vương chiến công hiển hách, chúa trở thành kẻ hoang dâm vô độ đến bỏ bê quốc sự, coi nhẹ xã tắc hơn sơn hà.

Sau khi chúa Nguyễn Phúc Lan đột ngột qua đời, Tống Thị lại nhắm vào Nguyễn Phúc Trung bằng thuật ái ân. Tống Thị ngầm huấn luyện cho nàng Hoa, một nữ tì duyên dáng nhất thành một người thành thạo trong việc phục dịch các chốn cao môn rồi nhờ người tin cẩn tiến vào dinh Nguyễn Phúc Trung. Nàng Hoa hàng ngày tin cho Tống Thị biết những sở thích của Trung, còn Tống Thị thì truyền ngón cho nàng Hoa thỏa mãn những đòi hỏi  của Trung.

Chính thông qua những hành vi của mình, Tống Thị đã được “diện kiến” Phúc Trung và Thị đã chinh phục được lòng say đắm của một võ quan hung bạo từng xem bà như một loại ma quái cần xé xác, phanh thây. Nghe theo lời Tống Thị, Phúc Trung bỏ tiền của kết nạp dũng sĩ chuẩn bị một cuộc “đảo chính” vào trung tuần tháng 4 năm Giáp Ngọ (1654) lật đổ Hiền Vương. Những người tham gia cuộc đảo chính đều có tên trong một danh sách do Tống Thị cất giữ.

Vương phi Ngọc Cầu và âm mưu thâu tóm triều đình chúa Nguyễn

Nguyễn Phúc Ngọc Cầu là quận chúa, xét về mối quan hệ nàng và Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát là anh em con chú con bác đồng chung ông nội. Ông có người cậu ruột giúp việc đắc lực là Trương Phúc Loan. Loan luôn tìm cách để khuếch trương quyền hành, tài sản, thao túng vương triều họ Nguyễn. Thấy Ngọc Cầu là một trang tuyệt sắc, Phúc Loan âm mưu dùng vẻ đẹp của nàng để lung lạc Võ Vương, lộng hành triều chính. Và Võ Vương đã nhanh chóng bị mê hoặc bởi vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng. Những ngày đầu họ còn vụng trộm, nhưng càng về sau Võ Vương càng say mê đến nỗi không thiết lâm triều, phó mặc việc nước cho Trương Phúc Loan, bất chấp cả lời can gián của triều thần.

Ngọc Cầu sinh được người con trai tên là Nguyễn Phúc Thuần. Từ đó, Ngọc Cầu luôn nghĩ cách làm sao cho mình phải chính thức là Vương Phi, con nàng phải nối nghiệp cha, phải giành được ngôi chúa. Điều này phù hợp với ý đồ bấy lâu nay của Trương Phúc Loan.

Nhưng Võ Vương trước đó đã chọn Nguyễn Phúc Hậu là người kế nghiệp. Khi Hậu chết non. Ngọc Cầu nắm cơ hội, hết sức dỗ dành Võ Vương cho con mình kế vị. Các quan trong triều biết âm mưu của Ngọc Cầu, ra sức can ngăn Võ Vương không nên lập chúa bé. Do đó Võ Vương không dám nghe theo lời uốn éo của Ngọc Cầu và định lập con của Trương Thái Phi là Nguyễn Phúc Côn (Luân) làm Thái tử, chỉ định 2 viên quan nổi tiếng thanh liêm là Thái phó Y Đức Hầu Trương Văn Hạnh và Thị giảng Lê Cao Kỳ chuyên lo giáo huấn cho Hoàng tử Nguyễn Phúc Côn (Luân).

Thấy tình hình như vậy, Ngọc Cầu lo lắng bàn với Trương Phúc Loan tìm cách đối phó. Đúng lúc đó, Võ Vương bệnh nặng rồi qua đời. Ngọc Cầu và Trương Phúc Loan không chịu phát tang, lập tức cho gọi 100 võ sĩ nấp sẵn trong vương phủ, rồi cho gọi Thái phó Y Đức Hầu Trương Văn Hạnh vào bàn việc. Trương Phúc Loan ra tiếp, ném cây đèn xuống giường làm hiệu, vệ sĩ xông ra giết chết Y Đức, bắt giam Nguyễn Phúc Luân và tôn Nguyễn Phúc Thuần mới 12 tuổi lên ngôi Chúa. Từ đó mọi việc nước đều lọt vào tay quốc phó Trương Phúc Loan, Ngọc Cầu chỉ giúp đỡ con phần nào. Chính sự Đàng trong ngày một đổ nát. Từ loạn luân đến loạn nước, tội của Ngọc Cầu và Phúc Loan ngày càng chồng chất.

Năm 1774, quân Trịnh từ Bắc kéo vào giết chết Trương Phúc Loan, Nguyễn Phúc Thuần bỏ chạy. Ngọc Cầu không muốn theo con, bà đi tu tại chùa Phước Thành (làng An Cựu, Hương Thủy, Thừa Thiên Huế) lấy đạo hiệu là Thượng Long giáo chủ, năm 1804 thì mất. Sau, vua Gia Long truy tặng danh hiệu: Huệ tĩnh thánh mẫu Nguyên Sư.

Đức Long (tổng hợp)

Advertisements

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: