//
you're reading...
Khám phá cuộc sống, Tin tức Sự kiện

Cuộc sống kinh hoàng trên con sông linh thiêng nhất Ấn Độ

Có lẽ hiếm một nơi nào mà sự ô nhiễm và cuộc sống lại kinh dị như trên dòng sông Hằng nổi tiếng Ấn Độ. Việc hỏa táng thi thể người chết rồi thả trôi sông, hay theo những đám tang truyền thống chỉ gói xác trong tấm vải niệm và thả xuống sông Hằng đã trở thành một nghi lễ linh thiêng của người Ấn Độ. Sau đó, chính trên dòng sông này, người ta tắm rửa, sinh hoạt hàng ngày rất đỗi bình thường, thậm chí họ còn múc nước tại đây để ăn uống.

Sinh hoạt gần một xác chết đang thối rữa

Sông Hằng là con sông quan trọng nhất của tiểu lục địa Ấn Độ. Sông Hằng dài 2.510 km bắt nguồn từ dãy Hymalaya của Bắc Trung Bộ Ấn Độ, chảy theo hướng Đông Nam qua Bangladesh và chảy vào vịnh Bengal. Sông Hằng có lưu vực rộng 907.000 km², một trong những khu vực phì nhiêu và có mật độ dân cao nhất thế giới. Tên của sông được đặt theo tên vị nữ thần Hindu Ganga.

Những người dân tộc Hindu, dân tộc chiếm đa số trong dân số Ấn Độ, xem sông Hằng là một dòng sông thiêng. Theo tín ngưỡng Hindu, tắm trên sông Hằng được xem là gột rửa mọi tội lỗi, và nước sông được sử dụng rộng rãi trong các nghi lễ thờ cúng. Uống nước sông Hằng trước khi chết là một điềm lành và nhiều người Hindu đã yêu cầu được hỏa thiêu dọc hai bên sông Hằng và lấy tro thiêu của họ rải lên dòng sông. Những người Hindu hành hương đến các thành phố thánh của Varanasi, nơi các nghi lễ tôn giáo thường được cử hành; Haridwar được tôn sùng vì nó là nơi sông Hằng rời dãy Himalaya; còn Allahabad, nơi dòng sông Saraswati huyền thoại được người ta tin là chảy vào sông Hằng. Cứ 12 năm, một lễ hội Purna Kumbha (Vạc Đầy) được tổ chức ở Haridwar và Allahabad mà trong các lễ hội này hàng triệu người đến để tắm trong sông Hằng. Những người hành hương cũng đến các địa điểm linh thiêng khác gần các thượng nguồn sông Hằng, bao gồm đền thờ dưới núi băng Gangotri.

Chính vì những điều đó, nên tâm nguyện lớn nhất của người Ấn là trong đời người ít nhất được một lần đến tắm tại sông Hằng và khi chết được mang xác về Varanasi, thành phố bên bờ sông Hằng để làm lễ hỏa thiêu rồi thả tro xuống dòng sông ngay tại nơi này. Varanasi mà ngày xưa người Trung Quốc và người Việt Nam gọi là Tha La Nại nằm cách xa New Delhi về phía đông khoảng 500 km và là thành phố cổ có tuổi đời chừng 3.000 năm.

Varanasi ngày nay vẫn còn nguyên khu thành cổ do một vị tiểu vương xây dựng cách đây hàng ngàn năm. Khu thành cổ này nằm dọc bờ tây sông Hằng cùng với một số đền thờ Hindu tạo nên một quần thể kiến trúc độc đáo mang tính cách linh thiêng đối với người theo đạo Hindu. Phải chăng vì lẽ đó mà dù sông Hằng là con sông dài nhất Ấn Độ, chảy qua nhiều vùng lãnh thổ của đất nước này nhưng người Hindu vẫn chỉ muốn về đây tắm hoặc làm lễ hỏa táng rồi thả tro xuống dòng sông mẹ huyền bí ?. Vào ngày lễ, hai bên bờ sông Hằng ở Varanasi không còn chỗ chen chân.

Về sự ô nhiễm nặng của con sông, bắt đầu từ thập niên 1950, dân số và ngành công nghiệp dọc theo các sông Hằng và sông Hugli đã phát triển một cách nhanh chóng, toàn bộ nước thải công nghiệp và dân cư đã được đổ thẳng vào sông với số lượng khổng lồ. Cùng với việc thủy táng trên dòng sông đã gây ô nhiễm dòng nước sông Hằng đến mức việc tắm và uống nước sông Hằng đang trở nên nguy hiểm.

Năm 1986, chính phủ Ấn Độ đã phát động một Kế hoạch Hành động sông Hằng, một chương trình giảm ô nhiễm cho sông Hằng ở 40 thành phố ở các bang Uttar Pradesh, Bihar, và Tây Bengal. Theo kế hoạch này, nước thải được chặn lại đưa qua các nhà máy xử lý. Các lò thiêu điện cũng được xây dựng và nhiều khu vực hai bên bờ sông đã được quy hoạch lại. Sau hơn một nửa thế kỷ triển khai kế hoạch hành động này, mức độ ô nhiễm sông Hằng đã được giảm xuống phần nào nhưng hiện giờ đi trên hay dọc bờ con sông, những xác chết đang thời kỳ thối rữa, hay những xác chết khô trôi dạt bên ven sông vẫn còn nhiều.

Theo ước tính 1/3 số người Ấn Độ chết hàng năm là do sự ô nhiễm và độc hại từ nguồn nước sông Hằng mang lại. Bởi có thời điểm, theo những đám tang truyền thống, có hàng ngàn người không được hỏa táng mà chỉ được gói xác trong tấm vải niệm và thả xuống sông Hằng như một nghi lễ linh thiêng.

Hàng ngàn gia súc chết mỗi năm cũng được ném xuống sông như một tín ngưỡng linh thiêng của người Hindu. Chính những điều này cũng đã góp phần vào việc biến sông Hằng thành một trong số những dòng sông ô nhiễm nhất thế giới.

Với khoảng 30 triệu gallon chất thải được đổ vào sông Hằng mỗi ngày, con sông thiêng đã biến thành dòng sông đầy rác thải hai bên bờ phá hủy cảnh quan tuyệt đẹp và làm tăng lượng vi khuẩn độc hại trong nước.

Các xét nghiệm gần đây trên mẫu nước thu thập ở thành phố Varanasi cho thấy, lượng vi khuẩn coli đã lên cao 50.000 con/100 ml, cao hơn 10.000 % so với mức tiêu chuẩn an toàn để được tắm của Chính phủ Ấn Độ (Theo thống kê trên sacredland.org).

Kết quả của tình trạng này sẽ dẫn tới một loạt các bệnh gồm dịch tả, viêm gan, bệnh thương hàn hay bệnh lỵ. Theo nhiều chuyên gia, khoảng 80% các vấn đề sức khỏe và 1/3 số người Ấn Độ chết hàng năm là do nước sông Hằng.

Để giải quyết tình trạng trên, người ta dự tính sẽ phải chi ít nhất 1 tỉ USD để giúp Ấn Độ làm sạch sông Hằng. Dự án mới này bao gồm xây dựng hệ thống xử lý nước thải mới, thay mới hệ thống cống, đường ống dẫn nước và một loạt biện pháp khác nhằm cải thiện chất lượng nước tại con sông thiêng này.

Nhung Lê  (Tổng hợp)

Advertisements

Thảo luận

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: