//
archives

Đằng sau số phận

This category contains 6 posts

Cuộc giải oan kỳ lạ của người bạn tù

Bị xử phạt 17 năm tù giam trong một vụ giết người, sự nghiệp của giảng viên đại học Tây Nguyên Nguyễn Sỹ Lý cũng chấm dứt tại đấy. Thụ án được 5 năm, một người bạn tù thấu hiểu nỗi oan khiên ấy đã lặn lội tứ phương để giải oan cho bạn. Kết quả là oan gia được cởi nhưng anh mãi rời xa trường lớp.

Đau đớn hơn, hậu quả của những ngày tù tội đã làm đôi chân của anh cứ teo dần rồi mất khả năng đi lại. Trở về với đời thường, anh thành người thất nghiệp và tàn phế.

Anh Nguyễn Sỹ Lý

Oan gia đêm 28 tết

Câu chuyện đau lòng xảy ra vào đêm 28 tết Nguyên đán năm 1983, khi anh Nguyễn Sỹ Lý (xã Tam Hợp, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ Tĩnh – nay là tỉnh Nghệ An) đang là giảng viên Đại học Tây Nguyên về quê ăn tết. Tối đó, gia đình anh Lý quây quần bên nồi bánh chưng, cùng ôn chuyện sau bao ngày xa cách. Trong lúc anh và mẹ vớt bánh ra rổ thì bố anh là ông Nguyễn Sỹ Huỳnh mang nồi đi trả cho hàng xóm. Trên đường trở về, vừa đến cổng nhà thì vô tình ánh đèn pin ông đang cầm trong tay lướt ngang mặt hai anh em Bùi Văn Vinh và Bùi Văn Lai (ở cùng huyện) khi họ đi chơi về. Chẳng nói chẳng rằng, Lai sấn đến chửi thề, rồi đá bay chiếc đèn pin trên tay ông Huỳnh.

Thấy ồn ào ngoài cổng, 4 người con ông liền chạy ra. Biết yếu thế, cả Vinh và Lai đều nhanh chân chạy biến mất trong bóng đêm. Đều là những người có cách sống điềm đạm, không muốn gây gổ, chuyện bé xé to, nên bố con nhà ông Huỳnh cùng nhau trở vào nhà và xem như không có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, khi mọi người tưởng chuyện thế là đã xong, quay lưng vào tiếp câu chuyện còn dở bên bếp lửa hồng, thì ở phía ngoài lại xảy ra một thảm kịch đau lòng.

Trở lại câu chuyện của Vinh và Lai, khi thấy con cái nhà ông Huỳnh chạy ra, sợ bị đánh nên Vinh đã trốn vào bụi cây ven đường, còn Lai nhanh chân chạy về phía trước. Lúc mọi người vãn hết, Vinh mới chui ra khỏi chỗ nấp và cố chạy theo cho kịp anh. Trong đêm tối, Lai không hề biết đó là em mình nên khi nghe tiếng người chạy huỳnh huỵch phía sau, cứ ngỡ là bố con nhà nọ đuổi theo để trả thù, sẵn có hơi men lẫn vũ khí phòng thân, Lai quay lại vung dao về phía người đang lao tới.

Nhát dao oan nghiệt đâm thẳng vào ngực Vinh, làm anh này gục xuống, và chỉ đến khi Lai nghe tiếng em mình hét lên sao anh lại đâm em thì tất cả đã quá muộn màng. Tuy nhiên, trong nỗi sợ hãi tột cùng xen lẫn ân hận vì đã ra tay sát hại chính em ruột, Lai điên cuồng ném một quả lựu đạn vào nhà ông Huỳnh rồi quay lại đưa em đi cấp cứu nhưng Vinh đã chết trên đường đến trạm xá.

Biết không có nhân chứng, Bùi Văn Lai đã không chịu nhận tội giết nhầm em ruột, mà đổ vấy cho cha con ông Huỳnh. Cơ quan CSĐT vào cuộc và rất nhanh chóng, ngày 7/1/1983, cả 4 cha con ông Huỳnh bị bắt tạm giam vì là nghi can của vụ án.

2.000 ngày oan trái

Những ngày nằm trong trại tạm giam, mấy cha con ông phải chịu rất nhiều áp lực để buộc phải nhận tội. Thương cha và các em, người anh cả Nguyễn Sỹ Lý đã nhắm mắt thừa nhận chính mình là người đã ra tay giết Vinh để người thân thoát được cảnh tù đày.

Anh Cao Tiến Mùi

Thời điểm đó, anh chỉ nghĩ đơn giản là cứ nhận bừa để cha và em thoát cảnh gông cùm đã rồi sớm muộn gì thủ phạm thật cũng phải đền tội, và anh sẽ lại được về, được lên giảng đường. Nhưng anh chẳng ngờ, phải đợi đến gần 2.000 ngày sau, nỗi oan khiên ấy mới được tháo cởi. Từng ấy thời gian, anh đã phải trả một cái giá quá đắt cho cái gật đầu thoả hiệp ấy. Nhưng nghĩ cho cùng, ngày đó anh cũng không còn sự lựa chọn nào khác, âu đó cũng là canh bạc của số phận.

Ngày 20/9/1983 TAND tỉnh Nghệ Tĩnh đã xử phạt Nguyễn Sỹ Lý 17 năm tù giam về tội Giết người. Con đường trở về với ước mơ gieo chữ trên giảng đường của anh cũng tan theo mây khói. Thụ án được 5 năm tại trại giam số 3 (Tân Kỳ, Nghệ An) thì may mắn thay, Nguyễn Sỹ Lý đã gặp được một đại ca có “số má” trong tù, thấu hiểu nỗi oan khiên của anh nên sau khi thụ án xong, trở về với xã hội, người này đã bắt đầu những tháng ngày đi tìm công lý để giải oan cho bạn. Cuộc hành trình ấy trải qua không biết bao chông gai, rào cản nhưng cuối cùng, chân lý đã thuộc về sự thật. Cuộc giải oan của Nguyễn Sỹ Lý được coi là kỳ lạ nhất trong lịch sử tố tụng Việt Nam.

Nguyễn Sỹ Lý được minh oan, anh được trả tự do sau hơn 2.000 ngày ngồi tù. Nhưng bấy giờ, Lý đã không còn là anh của 5 năm về trước, một chàng trai sung sức, đầy nhiệt huyết của tuổi 27, giờ đã thành thất nghiệp, mất công việc dạy học, bệnh tật đầy mình và đau đớn hơn là đôi chân của anh đã bị bại liệt. Từ một giảng viên đầy triển vọng, anh trở thành phế nhân.

Cuộc gặp gỡ trời cho

Đó là cách anh Lý vẫn thường nói về cái duyên gặp gỡ của mình với người bạn tù tri kỷ – người đã bất chấp những khó khăn để đi tìm công lý cho anh.

Người bạn tù đã kiên trì vén bức màn bí mật trong cái chết của anh Bùi Văn Vinh đêm 28 Tết năm 1983 là anh Cao Tiến Mùi. Vợ chồng anh sống đạm bạc cùng đứa cháu nội trong một căn nhà nhỏ bé phía sau trại giam số 3, thuộc xóm Bàu, xã Nghĩa Dũng (huyện Tân Kỳ, Nghệ An). Anh Mùi đã lên chức ông ngoại, nhìn cách anh chơi với cháu thì dáng dấp của một đại ca chốn lao tù như giới giang hồ vẫn đồn đại đã biến đâu mất.

Những vết thương thời chiến tranh cứ hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, nên trông anh già trước tuổi, tóc đã bạc, làn da ngăm đen và có phần khắc khổ. Nhắc lại chuyện quá khứ, Cao Tiến Mùi vẫn chưa thôi được cơn phẫn uất, bởi ngay chính anh cũng vào tù từ một nỗi oan khiên. Và đó chính là động lực mạnh mẽ thôi thúc anh nâng bước, lặn lội đi đòi công lý cho bạn khi hết hạn tù của mình, mải miết đến độ suýt chút nữa anh đã phải trở lại sống nốt cuộc đời mình ở chốn lao tù.

Cao Tiến Mùi từng xông pha trận mạc đánh giặc khét tiếng ở khe Sanh, đường 9 Nam Lào những năm 1972. “Bạn bè ngã xuống không biết bao nhiêu đứa, mưa bom bão đạn, chất độc điôxin nhưng tất thảy đều không giết chết được tôi. Cay đắng thay, trong thời bình tôi lại ngã xuống chỉ vì một việc làm không thể cưỡng lại trong một hoàn cảnh cực kỳ bi đát.

Năm 1982, khi 5 đứa con của chúng tôi đói lay lắt cận kề với cái chết (vợ chồng anh Mùi sinh được 5 người con nhưng có 3 người bị ảnh hưởng chất độc da cam, hiện hai người đã chết – PV), tôi làm liều lẻn vào kho vật tư của Hợp tác xã trộm 2 bao phân đạm thì bị phát hiện. Đen đủi thay, thời điểm này HTX liên tục bị mất vật tư nên họ đã đổ vấy cho mình trộm toàn bộ số đạm đó”, anh Cao Tiến Mùi cay đắng nhớ lại. Với tội danh trộm cắp, anh bị kết án 3 năm tù, thụ án tại trại giam số 3. Cũng trong thời gian này, như một sự sắp đặt trớ trêu của số phận, Mùi đã gặp Nguyễn Sỹ Lý và cuộc giải oan kỳ lạ cho người bạn tù mang bản án giết người cũng bắt đầu được manh nha.

Loan Nguyễn

Theo người đưa tin

“Mẹ ơi, con không làm tròn lời hứa với mẹ nữa rồi”

“Mẹ dặn con phải sống, sống thật khỏe mạnh để lớn lên còn chăm sóc bố và em. 7 năm mẹ đi xa, chưa một lúc nào con quên điều đó. Nhưng tại sao, tại sao thế mẹ khi ông trời lại bắt con mang bệnh để con trở thành kẻ có lỗi với mẹ”

Đó là những dòng nhật kí đẫm nước mắt của cậu bé Trần Hữu Đạt (Học sinh lớp 12D7, trường THPT Trương Định, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) mà tôi đã không khỏi xót xa đau đớn khi đọc được. Mang trong mình bệnh tim bẩm sinh nhưng chưa một lúc nào cậu bé Đạt thôi hi vọng và khao khát được sống khỏe mạnh như bạn bè cùng trang lứa bởi lời hứa em dành cho mẹ lúc lâm chung: “Con sẽ sống khỏe mạnh để chăm em, chăm bố”

Trong căn phòng ẩm thấp vẻn vẹn chưa đầy 13 mét vuông tại khu tập thể 242A, ngõ Gốc Đề, (Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) chú Trần Hữu Tiến (bố em Đạt) với gương mặt hốc hác đang ngồi nắn bóp tay chân cho cậu con trai vừa được các bạn cùng lớp đưa về vì ngất xỉu. Đôi môi thâm tím tái và mồ hôi đã túa ra như tắm từ lúc nào, em chỉ khẽ mở mắt nhìn tôi rồi lại cứ thế lịm đi để lại ánh nhìn đầy đau đớn của người cha khắc khổ.

Mẹ mất sớm, em trai bị bệnh down, Đạt vốn là chỗ dựa cho cả gia đình thì nay sự sống mong manh khi mắc bệnh tim nặng

Cậu bé Đạt khi sinh ra đã mang trong mình căn bệnh tim mà theo kết luận của các bác sĩ là không thể phẫu thuật được bởi trái tim của em nằm phía bên phải và có nhiều diễn biến phức tạp. Và cũng từ đó là những ngày dài hai vợ chồng chú Tiến chạy vạy, vay mượn từng đồng để lại bồng bế đứa con thơ còn chưa đầy tháng đi khắp viện này, viện kia với hi vọng mong manh con được cứu sống.

Nhưng cuộc đời trớ trêu thay, khi Đạt được 3 tuổi thì em trai vừa sinh ra đã mắc chứng Down vô phương cứu chữa. Đau đớn khi cùng một lúc nhìn hai đứa con trai xinh xắn, đáng yêu mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng chưa lúc nào vợ chồng cô chú buông xuôi bởi tình yêu thương cho con quá lớn. Nhưng một lần nữa trái tim người đàn ông ấy lại như bị vết dao găm sâu khi đến năm 2004 người vợ, người mẹ hiền đã bỏ 3 bố con mà ra đi mãi mãi bởi căn bệnh ung thư quái ác.

Nhớ lại chuyện cũ, bác Nguyễn Thị Chất (hàng xóm của gia đình Tiến) kể lại “Ngày đấy cô Nguyễn (tên của mẹ Đạt) biết mình mang bệnh, đau đớn thế nhưng vẫn cố giấu mọi người bởi cô ấy không muốn đi viện để dành tiền còn chữa cho hai đứa con”.

Anh Trần Hữu Tiến giữa 2 đứa con mang bệnh hiểm nghèo

Từ ngày vợ mất, một mình người đàn ông ấy còm cõi nuôi con bằng số tiền ít ỏi từ việc chạy xe ôm. Công việc đi sớm về khuya nên gần như chẳng có ngày nào 3 bố con được ngồi ăn cơm cùng nhau. Nhắc đến những lần hai đứa con ngồi chờ cơm bố, chú Tiến không khỏi nghẹn ngào “Biết là ở nhà con chờ nhưng cũng phải cố nén lòng chạy thêm vài khách nữa mới về được, bởi không có tiền thì anh em chúng nó cũng đói mất”

Cậu bé Đạt sớm hiểu được nỗi vất vả của bố nên hàng ngày đi học về lại thay bố chăm sóc em từ việc xúc cơm cho ăn đến thay giặt quần áo. Bệnh tim mỗi ngày một nặng khiến đôi bàn tay lúc nào cũng run rẩy và đôi mắt mờ đục không còn nhìn rõ nữa nhưng ngày nào em cũng đến lớp đều đặn. Cô giáo chủ nhiệm Đỗ Thị Tuyết Nhung cho biết “Đạt là học sinh rất ngoan, dù yếu hơn nhiều so với các bạn trong lớp nhưng không hôm nào em bỏ học và lực học rất khá. Có nhiều hôm yếu quá các bạn trong lớp phải đưa về nhưng ngay hôm sau đã thấy em đến lớp học”

Lấy cho tôi xem kết quả xét nghiệm gần đây nhất của Đạt, ánh mắt chú Tiến sáng lên đầy hi vọng “Khoa học phát triển có khả năng con tôi sẽ mổ được tim cô ạ. Nhưng tôi…” bỏ lửng câu nói, chú vội vàng quay mặt đi để cố dấu đôi mắt đỏ hoe ăm ắp nước. Gia đình thuộc diện hộ nghèo, sống đến nửa đời người rồi mà căn nhà trú mưa trú nắng của 3 bố con cũng còn đang phải đi thuê thì làm gì có tiền cho con đi mổ?

Trang nhật kí em viết cho người mẹ đã khuất vẫn còn để dở trên bàn học “Con chỉ muốn sống, sống khỏe mạnh để chăm bố, chăm em. Tại sao lại khó thế mẹ?”
Theo dân trí

Cuộc sống của người có gương mặt “quỷ”

Cách đây 8 năm, người chồng tàn ác trong một cơn ghen đã cầm súng bắn nát khuôn mặt của Connie Culp và khoảnh khắc kinh hoàng đó đã làm thay đổi cả cuộc đời cô.

Không phải thường xuyên túc trực với chiếc khẩu trang che gần kín khuôn mặt, cũng không phải nhận lấy những ánh mắt thương hại của người lớn cũng như tiếng thét của trẻ con khi nhìn vào gương mặt biến dạng của mình, cô Connie Culp giờ đây có thể tô son hay trang điểm nhẹ nhàng trên khuôn mặt mới được cấy ghép.

Người chồng tàn ác

Ngày 5 tháng 5 năm 2008 đã trở thành một ngày lịch sử, không thể nào quên của cô Connie Culp, sống tại bang Ohio của Mỹ. Một phát súng của người chồng do ghen tuông đã găm đúng giữa mặt người vợ xấu số Connie Culp tạo thành 1 lỗ thủng ghê gớm trên mặt. Hàng trăm mảnh đạn vỡ lưu lại trên khuôn mặt khiến cô Connie phải dùng đến một chiếc ống trong khí quản để thở. Trên mặt nạn nhân lúc đó chỉ còn lại mí mắt, trán, môi dưới và cằm.

Cô Connie Culp trước khi bị chồng bắn

Ngày 5/5/2008, vì đến dự sinh nhật của người bạn nên Connie Culp đã đến một quán bar, nhưng cũng chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Tuy nhiên, do quá ghen tuông nên Thomas đã cho rằng Connie vào đó để gặp người tình. Trong cơn tức giận, người đàn ông này đã vồ lấy khẩu súng, lạnh lùng nhằm vào giữa mặt vợ bóp cò. “ Lúc đó tôi cảm thấy bỏng rát ở mặt và bầu trời bỗng nhiên tối sầm lai, khi tỉnh lại thì chỉ thấy một màu đen và cảm giác đau đớn không thể nào tả xiết”- Connie Culp nói. Sau hành động dã man của mình, Thomas cũng quay sang tự kết liễu cuộc đời bằng khẩu súng nhưng y đã không chết. Sau này, người chồng tàn ác đã phải ngồi tù 7 năm với tội danh: cố ý giết người.

Những tháng ngày sau đó đối với Connie Culp đã trở thành địa ngục khi cô biết rằng khuôn mặt mình đã bị biến dạng hoàn toàn. Không những thế nó còn trở nên rúm ró, gớm ghiếc và rất đáng sợ. Được biết, Connie đã trải qua 30 lần phẫu thuật để các bác sĩ làm lại bộ mặt cho mình. Các bác sĩ cắt xương sườn ra để ghép làm xương má, tái tạo hàm trên từ một đoạn xương chân. Bà đã bị bóc da đùi để ghép lên mặt rất nhiều lần. Connie đã  không thể ăn được những thức ăn rắn, không thể tự thở bằng mũi mình và cũng không ngửi được.

Tưởng chừng như đã chết đi sống lại trong bệnh viện khi nhìn thấy khuôn mặt đầy tàn tích của mình, nhưng nỗi đau thể xác không thể nào so sánh với nỗi đau tinh thần mà người phụ nữ này đã phải trải qua. Connie Culp cho biết rằng, cô đã quá đau đớn mà nghĩ tới cái chết khi nằm trong bệnh viện, nhưng nghĩ tới những đứa con của mình sẽ không còn nơi nương tựa khi mẹ chết và bố ngồi tù nên cô tiếp tục gồng mình vượt qua khó khăn khủng khiếp.

Chuỗi ngày đen tối

Hai tháng sau khi vụ việc đau lòng xảy ra, Connie Culp lần đầu tiên được gặp bác sỹ tạo hình nổi tiếng- Risal Djohan tại bệnh viện Cleveland, Mỹ.  Connie nhớ lại: “Ông ấy nói với tôi rằng, ông không chắc có thể làm được gì cho tôi không, nhưng ông sẽ hết sức cố gắng”. Tuy nhiên lúc đó do không có ai phù hợp để cấy ghép mặt nên Connie Culp được đưa về nhà và chờ đợi.

Connie Culp sau khi bị chồng bắn và được phẫu thuật thay mặt tháng 12 năm 2008

Chuỗi ngày chờ đợi đã trở thành những ngày kinh hoàng trong cuộc đời của Connie Culp. Mặc dù sống với sự kiên cường của một người mẹ nhưng không phải lúc nào Connie cũng đủ dũng khí để đối diện với sự thật phũ phàng. “Lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt bị biến dạng của mình, tôi đã chết lặng đi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ mọi việc với tôi đã chấm dứt, tôi không còn gì để sống và hy vọng. Sẽ làm được gì với một người đã hoàn toàn bỏ đi như tôi”- Connie Culp nói.

Sau khi trải qua thời gian trấn động tâm lý trầm trọng, Connie Culp đã tự nhủ rằng: “Chết thì rất dễ nhưng được sống mới là khó. Cái chính là nên tiếp tục sống như thế nào?”. Để thực hiện cho được mục tiêu của mình là phải sống tốt, mặc dù là một người với khuôn mặt không còn nguyên vẹn, nhưng Connie bắt đầu tham gia các hoạt động xã hội. “Khi ai đó mặt bị biến dạng và không được đẹp như các bạn, bạn đừng nên nhận xét gì về họ, bởi bạn chẳng hiểu điều gì đã xảy ra với họ đâu”, bà tha thiết, “Đừng nhận xét gì về những người không giống mình vì bạn không bao giờ biết. Một ngày nào đó, tất cả những điều ấy sẽ qua đi”- Connie Culp cho biết.

Trong 7 năm chờ đợi ghép mặt, Connie Culp đã hoà nhập lại với xã hội bằng cách tham gia vào hội những người bị bỏng và bị những chấn thương làm mặt biến dạng. Ở đây, những người không may mắn này có cơ hội được gặp gỡ và giao lưu với nhau. Họ cùng tham gia những hoạt động có ích cho bản thân và xã hội.

Connie Culp kể lại rằng, khi bà đi mua sắm tại siêu thị gần nhà đã nghe thấy một cậu bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, kia có phải đúng là một con quỷ không?”. “Lúc này tôi đã dừng lại, mỉm cười và bảo: “Bác không phải là con quỷ đâu. Bác là người bị bắn vào giữa mặt thôi” và rút bằng lái xe cho cậu bé xem trước đây mình như thế nào. “Đó là sự thay đổi lớn về nhận thức của bản thân tôi khi tham gia những hoạt động trong xã hội sau tai nạn”- Connie nói.

Thay đổi số phận trên gương mặt người khác

Tháng 12 năm 2008 cũng đã trở thành một ngày không thể quên đối với Connie Culp khi các bác sỹ tại bệnh viện Cleveland thông báo rằng họ đã tìm được người hiến tặng mặt pù hợp với cô. Đó là cô Anna Kasper, bà mẹ 3 con ở Cleveland, Ohio, người qua đời ở tuổi 44 vì bệnh tim tháng vào tháng 12/2008. Gia đình Kasper cũng đồng tình rằng bà Culp là bệnh nhân thích hợp nhất để nhận mặt của Anna vì Culp cũng tràn đầy tình yêu cuộc sống và có tính cách giống người thân mà họ đã mất.

Gương mặt hiện tại của Connie Culp

Được biết, ban đầu gia đình chỉ định hiến tặng nội tạng, trong đó có tim, thận, gan và mắt. Nhưng sau đó một chuyên gia từ bệnh viện Cleverland đã gọi điện tới nhà gia đình Kasper và đề nghị hiến mặt. Trong ít phút, gia đình đã đồng ý vì nhận thấy có nhiều điểm tương đồng giữa người cho và người nhận. Và cuộc sống mới của người phụ nữ bất hạnh Connie Culp đã bắt đầu từ đây.
Ngày 10/12/2008,  trong một cuộc phẫu thuật kéo dài 22 giờ, nữ bác sĩ Maria Siemionow chủ trì một nhóm các phẫu thuật viên thay thế 80% bộ mặt của bà Culp bằng xương, cơ bắp, dây thần kinh, da, các mạch máu của một người đàn bà khác vừa mất. Đây là cuộc phẫu thuật mặt thứ tư trên thế giới, mặc dù những cuộc phẫu thuật trước đây không phức tạp đến như vậy. Theo bác sỹ Maria Siemionow cho biết thì trong lần cấy ghép này, êkip thực hiện đã lấy một mô hình khuôn mặt hoàn chỉnh được làm từ nhựa đặc biệt để làm mẫu và thực hiện cấy ghép theo mẫu đó. “Chúng tôi đã từ từ loại bỏ những phần hư hỏng trên gương mặt và cấy ghép những phần còn nguyên vẹn của người hiến tặng vào”- bác sỹ Maria Siemionow cho biết.

Sau khi cuộc phẫu thuật ghép mặt diễn ra vào tháng 12, sang đến tháng 1 năm 2009, Connie Culp đã có thể ăn bánh pizza, thịt gà và hamburger lần đầu tiên trong nhiều năm. Đến tháng 2 năm 2009, người phụ nữ này đã được xuất viện với một gương mặt mới. Tại thời điểm đó, bác sỹ Maria Siemionow, người trực tiếp chỉ đạo cuộc ghép mặt đã cho biết: “Hiện khuôn mặt của  Connie vẫn sưng, gần như một khối vuông, da chảy sệ tạo thành các nếp nhăn. Do đó, chúng tôi dự định sẽ cắt bỏ những phần thừa đó trong lần phẫu thuật tới”.

Cũng trong lần lộ diện đầu tiên sau khi được tiến hành ghép mặt vào tháng 5/2009, Connie Culp đã xúc động nói rằng: “Tôi muốn cảm ơn các bác sĩ và gia đình người phụ nữ đã hiến tặng để tôi có được khuôn mặt như hiện nay. Đó là một phép lạ kỳ diệu mà tôi chưa khi nào dám nghĩ tới”.

Hiện nay, sau nhiều lần phâu thuật tiếp theo để bỏ đi những phần dư thừa trên khuôn mặt, cuộc sống của Connie Culp đã thay đổi nhiều. Bà có thể ăn diện, trang điểm để đi chơi cùng con và các cháu của mình. “Thật tuyệt vời khi tôi có thể lại được trang điểm và tự tin dạo phố với con cháu và những người bạn. Nhiều người gặp lại vẫn bảo tôi rằng: Connie Culp, cô rất đẹp”- Connie Culp hạnh phúc nói.
Nói về người chồng tệ bạc, cho đến thời điểm hiện tại, Connie Culp cũng cho biết cô không còn căm thù Thomas nữa, thậm chí cô cũng không phủ nhận rằng bản thân vẫn còn yêu chồng và đã tha thứ cho anh ta từ lâu.

Hải Hiền

Theo người đưa tin

Tử tù Nguyễn Đức Nghĩa bỗng hóa nhà thơ

Trong quãng thời gian chờ chết, sát thủ máu lạnh Nguyễn Đức Nghĩa đã bất ngờ trở thành thi sĩ.

Nguyễn Đức Nghĩa

Gần 8 tháng sau khi nhận mức án tử hình, khi chúng tôi gặp Nguyễn Đức Nghĩa trong trại giam một ngày cuối tháng 9-2011, nghe Nghĩa tâm sự thì mọi người mới ngã ngửa người biết “sát thủ máu lạnh” này trong quãng thời gian chờ chết đã bất ngờ trở thành thi sĩ. Không những thế, theo lời tự sự, Nghĩa còn là “thi sĩ có hạng”.

Hối hận bằng thơ

Cánh cửa nhà giam mở ra, Nguyễn Đức Nghĩa – sát thủ có bộ mặt của một gã thư sinh đã từng dấy lên bao hồi phẫn nộ khi tàn nhẫn cướp đi mạng sống của người mình yêu líu ríu bước đến ngồi trước mặt tôi. Đôi mắt quầng đỏ, bàn tay cứ đan vào nhau… Suốt buổi trò chuyện ngày hôm đó, đã bao lần Nghĩa khóc khi nhắc đến những người thân của mình, khi đọc cho chúng tôi những vần thơ mà hắn viết ra bằng móng tay mình trên những mẩu giấy nhỏ xin được từ cán bộ trại giam…

Trước khi gặp Nghĩa, chúng tôi không thể hình dung được một sát thủ máu lạnh như hắn, một người có thể dửng dưng chấm dứt sự sống của người mình yêu bằng những mũi dao oan nghiệt lại có một thú tiêu khiển đầy thi vị như thế trong trại giam: Làm thơ. Mà theo như những gì Nghĩa kể thì chẳng phải khi tấm thân đã bị giam cầm sau song sắt, khi sự dằn vặt về tội ác của mình cứ mỗi đêm lại tìm về… thì tài năng thơ ca trong y mới tự dưng bột phát mà từ khi còn là một cậu học sinh với khuôn mặt thư sinh, được điểm xuyết thêm chiếc kính cận đầy vẻ học thức thì Nghĩa đã là một “thi sĩ” có hạng trong trường. Nghĩa cũng không ngần ngại tiết lộ “chính tài năng thơ ca đó đã nhiều lần được tôi sử dụng như một thứ vũ khí đầy hữu hiệu bên cạnh vẻ ngoài của mình để chinh phục các cô gái mà tôi để ý”.

Nghĩa tâm sự, nhưng rồi khi vào Đại học, phải đối mặt với cuộc sống xa nhà đầy những toan tính, vụ lợi khác, cái năng khiếu thi sĩ “trời cho” ấy tự dưng lặn sâu vào trong tâm hồn. Nghĩa không nhớ bài thơ cuối cùng mình đã làm có nội dung gì nữa. Nghĩa phân bua: “Để rồi đến khi trong thời gian đếm ngược sự sống này, thơ ca như một điểm tựa mới mà tôi có thể bấu víu vào để cân bằng cho những gì mình phải đối mặt”.

Rồi như bao nhà thơ đích thực khách, luôn muốn được chia sẻ “đứa con tinh thần” của mình cho mọi người, Nghĩa bắt đầu đọc những bài thơ mà theo y là “tôi tâm đắc nhất”. Bài thơ mà như Nghĩa tự nhận là “chất chứa bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu dằn vặt”. Trong bài thơ, nghĩ đến mùa đông sắp sửa đến, Nghĩa chột dạ: “Mùa đông sắp đến rồi/Mùa đông này anh sẽ phải ra đi… Nắng tắt, lá rơi và anh cũng chết rồi”. Tiên lượng được số phận của mình nhưng tự thân Nghĩa đã dọn đường cho tâm lý đón nhận cái chết như một hình phạt mà như có lần y đã nói “không gì có thể thay thế được”, bởi thế nên Nghĩa lại tự nhìn lại mình, một cái nhìn đầy oán hận bản thân: “Anh chỉ là một kẻ lang thang, hư hỏng/Lang than trên cuộc đời chưa tròn 30 năm”. Tiếng thơ phát ra từ miệng Nghĩa đứt quãng, chầm chậm… kèm theo đó là những giọt nước mắt lặng lẽ đọng lại sau cặp kính.

Bản án lương tâm

Ngoài việc làm thơ, thú tiêu khiển tiếp theo mà Nghĩa rất thích đó là đọc báo. Những tờ báo, cuốn sách hiếm hoi được cán bộ trại giam đưa vào được Nghĩa coi như “báu vật”. Quả thật, chỉ khi được tận hưởng một sự thừa mứa về thời gian, dù đó là thời gian tù ngục đi chăng nữa thì lúc đó Nghĩa mới đọc kỹ, đọc sâu và nghĩ ngợi hơn những gì mình đọc được từ những dòng chữ hiện lên. Qua đó, Nghĩa biết được dư luận đang căm phẫn như thế nào về hành động của y. Chính bản thân Nghĩa nhiều khi nghĩ lại vẫn rùng mình khi tự phán xét những tội lỗi mình đã gây ra. “Ở đây, tôi suy nghĩ nhiều lắm, nên tối nào cũng sau 12h đêm mới ngủ”. Nghĩa nói, đôi tay để hờ lên cặp kính đã bắt đầu mờ đi vì nước mắt.

Hỏi Nghĩa, trong trại giam ăn nghỉ thế nào, Nghĩa bảo, cán bộ trại giam cũng đối đãi với Nghĩa tốt lắm. Nghĩa cũng ăn được, chỉ có giấc ngủ là chập chờn vì mỗi lần nhắm mắt, những ám ảnh tội lỗi cứ lần mò về vảng vất bên hắn. Nhưng dù được ăn ngon đến bao nhiêu đi nữa thì nỗi khao khát được ăn một bữa cơm mẹ nấu như ngày xưa và được ngồi quây quần bên mâm cơm gia đình với Nghĩa giờ quả thật là một giấc mơ xa xỉ, “còn xa xỉ hơn cả việc được ân lượng cho một lần được sống”. Bởi đơn giản, bố Nghĩa giờ không còn nữa, ông đã chết vì tai nạn giao thông trong một lần trên đường từ nhà đến thăm con trong trại giam. Cúi đầu xuống bàn, Nghĩa ân hận: “Tôi đã gián tiếp gây nên cái chết của bố tôi. Đó không chỉ là mất mát đối với gia đình mà còn là bản án lương tâm dành cho tôi. Tôi là đứa con tội lỗi đã phá tan tất cả, cả sự thanh thản tuổi già của cha mẹ”.

Điều an ủi và mong chờ duy nhất của Nghĩa bây giờ có lẽ là ngày thứ 6 mỗi tháng khi bà Chuân (mẹ Nghĩa) được phép lên thăm con. Lần nào cũng thế, bà đều nói những câu giống nhau, những câu mà bà lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần với đứa con tội đồ của mình. Nghĩa nhớ như in những lời mẹ dặn: “Dù còn sống một ngày hay một phút cũng phải sống cho tử tế, phải giữ gìn sức khỏe, không suy nghĩ tiêu cực và biết hy vọng”. Hơn ai hết, Nghĩa hiểu được rằng hy vọng đó ngày càng mỏng đi, tựa như chút ánh nắng hiếm hoi lọt qua khe cửa nhà giam mỗi sáng sớm nhưng Nghĩa vẫn gật gù, vẫn hứa với mẹ sẽ sống tốt và hy vọng. Đó có lẽ là điều duy nhất mà Nghĩa có thể làm để tỏ lòng hiếu nghĩa với đấng sinh thành còn lại trên cõi nhân gian.

Nước mắt kẻ tội tội

Để ra một khoảng lặng sau khi nói về mẹ, Nghĩa lại kể về tuổi thơ của mình, tuổi thơ được sống trong sự yêu thương và dạy bảo nghiêm cẩn của cha mẹ, tuổi thơ đã vun đắp cho hắn một tương lai có phần sáng lạn khi bước chân vào giảng đường của trường Đại học Ngoại thương, một ngôi trường danh tiếng của cả nước. Bố Nghĩa cũng là một người nghiêm khắc trong việc dạy bảo con cái, chính mẹ Nghĩa cũng xác thực điều này với chúng tôi. Ông căn cơ từng thời gian chơi và học tập của con cái, những hôm Nghĩa về muộn ông vẫn để cửa chờ con về rồi mới đi ngủ. Nghĩa đã lớn lên như thế, trong tình yêu thương, sự dạy dỗ và một môi trường tốt  để lớn lên và làm người tử tế. Nhưng chính trong những giờ phút cuồng dại nhất đời mình, Nghĩa đã dập bỏ tất cả tuổi thơ của mình và những hào quang trong suốt thời gian trước đó. Bởi bây giờ, nhắc đến cái tên Nguyễn Đức Nghĩa, người ta sẽ nhớ ngay đến một tên sát thủ máu lạnh mà thôi.

Nhìn ra bên ngoài khung cửa, dường như đã nhận thấy những bước chuyển của thời gian, Nghĩa hỏi: “Qua Trung thu rồi chị nhỉ?”. Đợi cái gật đầu xác nhận của chúng tôi, Nghĩa nói tiếp: “Em yêu trẻ con lắm, khi còn ở nhà em vẫn thường chơi trốn tìm, chơi ú òa với cháu em. Ngày em bị bắt, cháu cũng mới được 9 tháng tuổi”. Nói đến đây, Nghĩa chợt dừng lại, dường như cái nỗi đau xót và tủi hận bản thân lại trào lên và nghẹn đắng trong y. Kể từ khi bị bắt, Nghĩa không còn được gặp cháu nữa, Nghĩa chỉ hình dung về đứa cháu gọi mình bằng cậu qua những lời chị kể, thế mà Nghĩa khoe với chúng tôi như đã được tự tay bế cháu vào lòng, được chơi với cháu: “Cháu bây giờ biết nói rồi, bi bô cả ngày, rồi còn tập hát, tập múa cho mẹ xem nữa. Mỗi khi học được bài múa mới lại hứng chí lộn vòng vòng rồi ngã quay ra”.

Nói xong, nước mắt Nghĩa lại ứa ra trên đôi mắt đỏ ngầu. Đây là lần thứ 3 trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi với chúng tôi, Nghĩa khóc. Chúng tôi nghiệm lại mỗi khi nhắc đến người thân và hoài nhớ những gì trong trẻo, tươi đẹp của cuộc sống trước kia, Nghĩa đều khóc. Nước mắt của một chàng trai, dù là kẻ sát nhân máu lạnh đến chừng nào đi nữa cũng khiến cho khách tiếp chuyện cám cảnh.

Nỗi lòng người mẹ

“Con dại cái mang” trong dân gian vẫn thường có câu tục ngữ như thế để nói về trách nhiệm của những đấng sinh thành trong những việc làm sai trái của con cái mình. Lại cũng có câu “Dưỡng bất giáo phụ chi quả”, có nghĩa là: nuôi dưỡng mà không giáo dục thành người hữu dụng thì đó là lỗi của cha mẹ. Bà Chuân và cả người cha xấu số đoản mệnh của Nghĩa ắt hẳn hiểu được những ý nghĩa sâu xa tiềm ẩn trong những câu nói xưa. Bởi thế nên, khi biết được sự thật kinh hoàng mà con cái mình đã gây ra, bố mẹ Nghĩa đã tự khắc nhận về mình một phần tội lỗi và tìm đủ mọi cách bù đắp cho những đớn đau mà gia đình người bị nạn gặp phải.

Sau cuộc gặp gỡ với Nghĩa, chúng tôi gọi điện cho bà Chuân. Người mẹ của sát thủ dường như không còn đủ sức gượng dậy sau những nỗi đau liên hồi giáng xuống tổ ấm nhỏ của bà. Con trai trở thành tử tù, chồng đột ngột ra đi trong một tai nạn giao thông… từng ấy là quá đủ cho một sự chịu đựng của một người phụ nữ. Bà Chuân tâm sự, khi nghe tin chồng chết, bà đã từng có ý định đi theo chồng… Nhưng rồi khi nghĩ đến con mình, trái tim người mẹ lại níu kéo bà lại với cõi nhân gian đầy đau khổ. Người đời không ai quá cay nghiệt với bà, nhưng bà sợ mỗi lần bước chân ra khỏi nhà, sợ ánh mắt của những người xung quanh nhìn về phía mình, sợ những lời bàn tán, những cái chỉ tay dù rằng đó là những lời thương cảm đi chăng nữa.

Ngôi nhà của bà ở quận Kiến An (Hải Phòng) giờ đã im ỉm cửa đóng then cài. Sau cái chết của chồng, bà Chuân cũng chuyển hẳn lên Hà Nội sống cùng con gái mình, vừa đỡ phần cô quạnh, vừa không phải gợi nhớ về ký ức gia đình trong ngôi nhà có quá nhiều kỷ niệm ấy. Với một người mẹ, con cái mình dù hư hỏng thế nào đi chăng nữa thì đó vẫn là máu thịt của mình, không thể từ bỏ, không thể “hắt” đi. Bà Chuân cũng thế, hàng ngày bà vẫn cầu nguyện cho con mình được ân xá để sống mà chuộc lại lỗi lầm của mình. Dù bà biết rằng, ngoài kia dư luận sẽ lại dấy lên những hồi căm phẫn, bà cũng biết rằng Nghĩa có chết mấy lần đi chăng nữa thì cũng chẳng thể rửa sạch tội lỗi của mình gây ra, nhưng nếu ai đó trách cứ bà thì như bà nói “là người mẹ tôi không thể nghĩ khác”.

Nói về Nghĩa, giọng bà Chuân chùng xuống. Bà kể, khi còn ở nhà, Nghĩa vốn là đứa con hay mủi lòng, mau nước mắt. Mỗi lần gia đình, họ hàng có việc tang gia, Nghĩa là người khóc sụt sùi nhất. Khi vào Đại học, Nghĩa vẫn là một cậu bé sống tình cảm, vẫn đòi ngủ chung với bố, vẫn muốn tựa đầu lên đùi mẹ để xem tivi. “Nó còn không dám cắt tiết một con gà… thế mà…”, bà Chuân kết thúc hồi tưởng về cậu con trai của mình như thế.

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với bà luôn bị ngắt quãng bởi những tiếng nghẹn ngào xen lẫn nước mắt. Cuối buổi, bà lại dặn chúng tôi: “Nếu lần sau gặp lại Nghĩa, nhớ bảo em nó, dù sống thêm được 1 ngày, 1 phút cũng phải sống cho tốt và biết hy vọng”, câu nói mà chúng tôi tin rằng bà sẽ nhắc lại trong cuộc gặp gỡ gần nhất với cậu con trai tội lỗi của mình.

Không đề

Những cơn gió cuối thu
Mùa đông sắp đến rồi
Mùa đông này anh sẽ phải ra đi
Buồn làm chi, có gì đâu em nhỉ
Ồ cuộc đời kết thúc có gì đâu
Một năm bao giờ chẳng thế
Một cuộc tình cũng chỉ đến mùa đông
Có gì đâu mà khóc
Em biết đấy, anh rất tin vào số phận
Mỗi cuộc đời rồi cũng đến nơi yên nghỉ
Anh chỉ là kẻ bỏ đi, hư hỏng
Lang thang trong cộc đời này chưa trọn 30 năm
Anh chỉ như chiếc lá vàng rơi rớt ngoài song sắt
Những chiếc là vàng thiếu nữ xé thành đôi
Rồi đêm nay khi gió mùa đông đến
Nắng tắt, lá rơi và anh cũng chết rồi
Có gì đâu mà tiếc
Anh biết mình sẽ đến một giấc ngủ
Bình minh có lẽ cũng vậy thôi
Em là tia sáng soi suốt cuộc đời anh
Là đốm lửa trong đêm băng giá
Chẳng có ai được hạnh phúc như thế
Vậy mà anh lại để mất rem rồi
Mất tất cả sau một đêm cuồng loạn
Vòng tay ôm cái chết, phủ kín vùng lửa đen
Bàng hoàng, đau đớn, ân hận, xót xa
Nhưng tất cả đã quá muộn rồi
Đã tăm tối như một bờ vực
Tan biến như làn mây mù mịt
Đường xuống địa ngục coi như chính là đây
Có gì đâu mà buồn em hỡi
Thời gian, không gian không ngừng biến đổi
Rồi tất cả cũng hóa thành Xương

                                                                                                                               Nguyễn Đức Nghĩa

Nhà thơ Lương Văn Chi (Hội Văn học – Nghệ thuật TP Hải Phòng)

“Bài thơ chỉ là những lời sám hối lảm nhảm”

Cũng khó có thể nói “tác phẩm này của Nghĩa Đức Nghĩa lại là một “bài thơ”. “Tác phẩm” không bố cục, không ý tứ, không có sự rung động thật lòng mà chỉ là những lời tự sự với đầy những động từ mạnh, những từ ngữ “đao to búa lớn” ủy mị, không gây xúc động lòng người. Nhìn chung, theo quan điểm của tôi thì đây là những lời sám hối lảm nhảm.

Nhận xét như vậy không phải vì tôi có ác cảm với tội ác của Nguyễn Đức Nghĩa. Vẫn có điều đáng trân trọng ở tử tù này, đó là sự sám hối, sự phục thiện, sự ân hận còn sót lại trong con người Nghĩa. Bởi đâu có mấy tên tội phạm dã man như Nghĩa, những ngày chờ chết lại bấu víu vào thơ làm điều vui sống? Chắc phải yêu thơ lắm nên Nghĩa mới có đủ tâm huyết đến mức chép thơ bằng móng tay. Chỉ tiếc là giá như ngày trước, phần thiện của Nghĩa thức dậy sớm hơn, tâm hồn yêu thơ mạnh mẽ hơn, thì có lẽ Nghĩa đã không phạm phải những tội ác tày đình như thế, để giờ không phải sám hối bằng thơ.

Theo VTC New

Không có tiền, đành nhìn chồng mất dần chân tay

 Bị dập nát hai bàn chân trong khi lái máy cày khiến người chồng trở thành tàn phế. Những cơn co giật lúc trái gió trở trời khiến anh quằn quại, đau đớn và nhiều lần định tìm tới cái chết.

Nhưng bên anh luôn có chị và các con, dù cực khổ đén mấy chị cũng chịu được miễn sao có tiền để cứu chữa cho chồng. Đó là hoàn cảnh hết sức thương tâm của gia đình chị Nguyễn Thị Bích Lan (42 tuổi) và anh Phan Chính (43 tuổi) ở thôn Tĩnh Đông Tây, xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam.

Ảnh chụp tháng 7/2010 lúc anh Chính chưa tháo khớp tay trái

Cuối năm 1996, tai họa giáng xuống gia đình khi anh bị tai nạn lao động và phải tháo khớp chân phải. Kể từ đây, gia đình chị bước vào ngã rẽ định mệnh và mọi gánh nặng đều đổ lên vai chị. Một tay nuôi chồng, một tay nuôi con (cháu lớn sinh năm 1993, cháu nhỏ sinh năm 1995) là nỗi buồn đau vô hạn của người vợ chưa đầy 28 tuổi, cái tuổi mà đáng ra chị phải sống hạnh phúc như bao người vợ, người mẹ cùng tuổi lứa khác.

Sau khi điều trị và tháo khớp chân phải, bệnh tình của anh Chính có phần thuyên giảm. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, cuối năm 1998 chân anh có dấu hiệu bị hoại tử và những cơn co giật bắt đầu xuất hiện phá ngang giấc ngủ của anh. Anh chị, bà con hàng xóm láng giềng giúp đỡ cũng có hạn, chị đành phải bán tất cả những gì có giá trị trong gia đình và sau cùng là cả mảnh vườn cùng ngôi nhà để có tiền đưa anh đi chữa bệnh.

Lúc anh đang nằm ở Bệnh viện Đà Nẵng để chuẩn bị tháo khớp

Đằng đẵng hơn 10 năm từ 1998 đến 2009, chị đã đưa anh đi khắp bệnh viện này đến hết bệnh viện khác, từ Quảng Nam ra Đà Nẵng rồi vào TPHCM, chỉ cần nghe được ở đâu có thể chữa hết bệnh cho chồng là chị không từ nan. Nhưng dường như ông trời chưa nghe thấy tiếng kêu cứu của vợ chồng anh chị, trong khoảng thời gian này, chân tay anh Chính dù đã được các y bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng như chiếc xe xuống dốc mất phanh, hết chân phải rồi đến chân trái và rồi tay trái anh đều bị hoại tử, phải tháo khớp và cưa bỏ dần.

“Những đêm đông gió lạnh ùa về, ngồi bên nhìn chồng đau đớn, nhứt nhối, quằn quại mà lòng tôi quặn thắt đi. Tôi chỉ muốn khóc òa, ôm chầm lấy anh nhưng sợ làm anh tự ti thêm nên tôi không dám khóc. Có đêm ngủ quên, mở mắt ra là tôi thấy anh đang đập đầu vào tường định tự tử, tôi chỉ biết ôm chầm lấy anh và khóc mà thôi”, chị Lan tâm sự khi chúng tôi đến nhà chị.

Và ảnh chụp tháng 7/2011, lúc anh Chính đã tháo khớp tay trái

Và rồi cánh tay trái của anh cũng không giữ được nữa. Ngày 8/11/2010, Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng sau khi điều trị cho anh hơn 1 tháng đã đưa ra kết luận anh bị viêm tắc động mạch và hoại tử, buộc phải tháo khớp cổ tay để tránh hoại tử thêm. Còn tay phải thì các ngón tay cũng đang dần bị hoại tử, một số ngón đã bị tháo khớp…

Tìm đến gia đình anh chị, ngôi nhà nhỏ còn lại nằm dưới chân núi thôn Tĩnh Đông Tây, xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam, điều đầu tiên làm chúng tôi xót xa, không kiềm nổi cảm xúc là hình ảnh người vợ già hơn nhiều so với cái tuổi 42 của mình đang chăm lo cho chồng từng li từng tí. Chị gọi riêng chúng tôi ra, cố ý không để cho anh Chính nghe thấy mình vừa khóc vừa nói: “Tội lắm mấy em à, khi hôm anh lại bị co giật cả đêm không ngủ được, phải ngồi hoài như thế đó. Nhà không có tiền để làm nhà vệ sinh nên việc chăm sóc cho anh, nhất là vệ sinh cá nhân khổ lắm”.

Hai con của anh chị là Phan Thị Bích Trâm và Phan Thanh Trình đều là những em nhỏ hiếu học. Từ lớp 1 đến lớp 9 hai em đều là học sinh khá nhưng vì hoàn cảnh cả hai đều phải gác lại biết bao mơ ước, hoài bão tại đây. Trâm phải đi phụ bán quán với thu nhập mỗi tháng lương chưa đầy 1,5 triệu để dành gửi về nuôi ba. Em Trình ở nhà theo mẹ hằng ngày phải lội ngang cổ dưới các ao, đầm trong thôn, xã bắt ốc bán. Ngày được, ngày không nên cuộc sống gia đình hiện tại gặp vô vàn khó khăn.

Hiện tại, dù hoàn cảnh vô vàn khó khăn nhưng chị và hai con vẫn luôn ở bên đêm ngày động viên anh. Ước muốn lớn nhất của chị vào lúc này là có tiền để đưa anh ra Hà Nội chữa khỏi bệnh và thoát khỏi những cơn co giật triền miên.

Theo Dân trí

%d bloggers like this: