//
archives

Hôn nhân – Gia đình

This category contains 204 posts

Nhịn vợ quá, vợ kiêm luôn… cảnh sát?

Nỗi băn khoăn của một số ông chồng rằng liệu nhường nhịn, chiều chuộng vợ có bị vợ “lấn tới”, giành thế thượng phong, rồi đâm ra xem thường, cư xử quá đáng – đang nhận được sự hưởng ứng của không ít “mày râu” khác.

Song, phái đẹp cũng đã lên tiếng với quan điểm đàn ông cần nâng niu, chiều chuộng phụ nữ với tất cả yêu thương. Có phải phụ nữ khi được chồng chiều chuộng thường có những biểu hiện “thái quá”, “trên cơ”? Hình ảnh người vợ ngày xưa “một dạ, hai vâng” liệu có còn?

Mời các bạn theo dõi các ý kiến của bạn đọc và chia sẻ suy nghĩ.

Nhường nhịn, chiều chuộng vợ có phải là một "nghệ thuật"? - Ảnh minh họa: từ Internet

Chiều em quá, em mắng cả bạn của chồng

Bà xã ơi, anh biết có những đêm anh về rất khuya khi em và con đã ngủ say, có những tuần anh bỏ hết những bữa cơm tối em cất công nấu đợi anh, có những tháng anh không dành cho em những ngày cuối tuần tung tăng phố phường như thời mới yêu, có những năm anh quên kỷ niệm ngày cưới… Nhưng chưa bao giờ anh thôi yêu gia đình mình.

Trong thời gian qua, vì tôn trọng, yêu thương và chiều ý em, anh thật thà thưa thốt cung cấp đầy đủ thông tin về việc anh đi đâu, làm gì, với ai, vì sao về nhà trễ. Em luôn có đầy đủ số điện thoại của bạn bè anh và anh chưa một lần tắt máy khi em gọi. Anh vẫn thích biểu lộ tình yêu với em như thế. Dù em thỉnh thoảng nghĩ rằng anh ngụy biện hay “sáng tạo” lý do về trễ.

Anh hiểu rằng tình yêu thương dành cho gia đình có thể là tình yêu lớn lao của cả một đời người phụ nữ. Nhưng xin em đừng ép người đàn ông phải yêu gia đình như cách nghĩ của một phụ nữ.

Em thờ duy nhất “vị thần tình yêu”, ngoài thời gian dành cho con, em chỉ dành để soi xét tìm kiếm những hành vi nào của anh là sai trái với quy tắc của “thần tình yêu”, là không thương, không yêu, không chăm sóc em để  từ đó em quyết định dùng cung tên bắn những lời cay nghiệt vào kẻ tội đồ như anh.

Ngoài gia đình, đàn ông còn cần bạn bè, công việc. Anh không thể từ bỏ hết bạn bè hay các mối quan hệ để chỉ chăm sóc cho “thần tình yêu”. Chưa bao giờ, dù là 1 giây, anh nghĩ rằng mình sẽ bỏ nhau. Vậy mà đêm qua anh đã muốn buông tay em. Đêm qua, em đã cư xử sai rồi em ạ. Em sai khi em đến tận nhà hàng nơi anh đang tiếp bạn, rồi em cố tình nói những lời làm tổn thương cả anh và bạn bè anh. Em càng sai hơn khi em vẫn nghĩ em có quyền được mắng bạn của chồng và cho rằng đó la cách em bảo vệ hạnh phúc của mình.

Khi lòng tự trọng bị tổn thương thì đàn ông khó mà bao dung cho phụ nữ. Anh thật sự buồn vì những gì em đã làm với anh, với bạn bè anh. Anh viết những dòng này cho em để em hiểu em sai và anh biết anh cũng sai cùng em. Chỉ một lần này thôi nha em.

VĂN THÀNH

Không còn hình ảnh người vợ “một dạ, hai vâng”?

Cảm ơn anh Tuấn Dũng trong bài viết Quá nuông chiều vợ, vợ “leo lên đầu”? đã chia sẻ hoàn cảnh của anh với mọi nguời. Hoàn cảnh của mình cũng gần giống như anh. Vợ mình cũng thỉnh thoảng như thế.

Gia đình mình đông anh em. Việc vợ mình không nhuờng nhịn mọi người là điều thuờng xuyên diễn ra. Cái vất vả dồn hết vào mình, mình đứng giữa chịu đựng sự áp lực từ phía gia đình và vợ nên vô cùng nan giải.

Đôi khi cũng muốn nghĩ mình có thể sẽ chia tay vợ, nhưng mình còn có con nữa, con sẽ lại càng khổ hơn nếu cha mẹ không sống chung, nên mình đành phải chấp nhận. Hình ảnh phụ nữ ngày xưa như mẹ mình, bà mình nay không còn nữa….

S.NGUYEN

Bản lĩnh đàn ông ở đâu?

Tôi đã có chồng và cũng thành đạt trong công việc. Đọc các bài viết của các ông chồng về chuyện “nhịn vợ”, chiều chuộng vợ, tôi thấy các ông đang bị một quan niệm sống lâu đời của thời cổ đại của tổ tiên ta. Đàn ông ích kỷ nên khi vợ hơn mình thì cái tôi lại trỗi dậy, đúng ra bạn phải đồng cảm chia sẻ thì hay hơn là rút vào vỏ ốc của mình mà không hòa nhập được nhịp sống của vợ.

Bây giờ, phụ nữ cũng là trụ cột không kém đàn ông. Bạn không thông cảm được cách làm việc và xã giao của vợ vì bạn chưa quen nhìn một phụ nữ thành công. Bạn nên góp ý với vợ lên thời khóa biểu cho gia đình,nấu ăn , chăm sóc chồng con khi có thể. Đây là sự góp ý chứ không là bạn bắt buộc vợ.

Một phụ nữ thành công là phải làm việc gấp mấy lần công suất của đàn ông. Các ông chỉ đóng được vai chồng kiếm tiền chứ không làm được ôsin, là giáo viên dạy con, là nàng dâu, là cái máy kiếm tiền.. Đây là điểm quan trọng nhất trong thời đại ngày nay làm cho cánh phụ nữ chúng tôi “ớn” lấy chồng , vì cái cho đi thì bao la nhưng cái nhận thì không đáng kể. Xin hỏi các anh dùng từ “dạy” vợ rằng bản lĩnh của các anh ở đâu?

AN

Hãy đối xử với phái đẹp như một công chúa

Tình cờ xem một bộ phim Mỹ, tôi nhớ có câu thoại thế này: “Hãy đối xử với những cô gái như một công chúa vì họ thật sự là như thế”.

Có thể do người chồng nuông chiều vợ nhưng trong sự nuông chiều đó không có tình yêu thương, chỉ làm vì bổn phận và thế là mặc dù được chiều chuộng nhưng không thoả mãn thì cô gái ấy giận hờn, bỏ mặc mọi sự xảy ra…

Có thể đây là ý kiến cá nhân của một cô gái có hơi hướm bảo vệ mình nhưng các anh hãy xem lại nhé. Từ nhỏ các anh đã được giáo huấn với một mớ “đàn ông – con trai phải thế này, phải thế kia… không được khóc, mạnh mẽ, nắm thế chủ động… Nên khi có việc xảy ra xuống nước vài phân mà đối phương không nguôi là tự ái, sĩ diện cao độ.

Câu thoại trong bộ phim là một lời dạy, lời dặn dò của một ông bố đối với con trai mình, hãy tập và thể hiện ngay từ khi còn nhỏ, mong rằng đàn ông trong tương lai sẽ hiểu, yêu thương phụ nữ một cách tiến bộ hơn.

BIBOP

Cần một chút “bất cần” để tìm được nhiều “ân cần”

Chồng tôi rất yêu thương tôi, tuy nhiên lại là một người đàn ông có chút “bất cần”, một thứ tính cách làm tôi yêu và tôn trọng chồng tôi.

Anh rất chiều chuộng tôi nếu tôi muốn ăn bất cứ thứ gì và mua bất cứ thứ gì nhưng chuyện cơm nước, chăm con anh chỉ giúp đỡ vợ chứ không bao giờ để vợ tự do tung tăng bên ngoài và chồng lủi thủi một mình, trừ khi vợ đi công tác hay những chuyện bất đắc dĩ khác.

Anh làm cho tôi thấy tầm quan trọng của gia đình, hiểu rằng con cái cần nhận được sự yêu thương và chăm sóc của bố mẹ, phải có những bữa cơm gia đình ấm cúng sau một ngày làm việc vất vả.

Thiết nghĩ, người phụ nữ chưa thấy tầm quan trọng của chồng con là do được bao bọc, nuông chiều quá lâu. Hãy để họ thấy sự trống vắng, cô đơn, vất vả nếu sống một mình một thời gian, để họ nhận ra đâu là giá trị thật sự của cuộc sống. Các anh hãy cứng rắn và có những quy tắc riêng. Tôi biết các anh yêu vợ nhưng không vì thế mà làm hỏng vợ. Hãy thể hiện một chút “bất cần” để tìm được nhiều “ân cần” hơn!

NGUYỄN LAN ANH

Theo Tuổi trẻ

 

Người ta không phải chồng mình

Họ chỉ cần yêu và muốn được yêu nên ngang nhiên chen vào hạnh phúc gia đình người khác mà không màng đến hậu quả.

Tổ ấm dậy sóng

Cô giáo Ngọc Hoa (quận 8 – TPHCM) luôn là cây cười mang đến niềm vui cho đồng nghiệp. Chị sống vui và rất tự hào về sự nghiêm túc, luôn nghĩ đến chồng con. Thế nhưng, gần nửa năm nay, chị bỗng thay đổi hẳn, tính tình ít nói cười và luôn trầm tư.

Lúc trước, anh Dân – chồng chị, cũng là giáo viên, dạy môn kỹ thuật. Do lương không đủ lo cho gia đình, anh đành bỏ nghề, xin vào làm tại một khách sạn. Anh đẹp trai, lịch lãm, luôn đón trước ý và rất chiều khách nên nhanh được lên lương, có thu nhập cao. Nhờ thế, cuộc sống gia đình khá lên trông thấy. Điều đáng nói là không lâu sau… anh đã qua lại với một cô gái làm chung. Lúc đầu, anh còn giấu vợ nhưng rồi đã thừa nhận… “không thể sống thiếu cô ấy”! Còn cô gái ấy, lại trâng tráo, dám đến nhà anh chơi!

Hai con của chị thường hỏi chị về ba và “cô kia”, chị phải bảo là bạn đồng nghiệp của ba để các con không bị sốc. Thật ra, anh Dân đã quá lậm, từ về khuya lắc khuya lơ đến vắng nhà một đêm, hai đêm rồi thỉnh thoảng mới ghé nhà. Anh còn thường kiếm cớ đánh chửi vợ. Không muốn mất thể diện, chị Hoa cố nín nhịn. Được thể, anh Dân ra mặt xem thường và bảo rằng: “Cứ giữ thẻ của tôi mà xài. Đừng làm phiền tôi nữa!”. Uất quá, chị Hoa mắng cô bồ nhí kia thì chồng cho mấy tát tai như trời giáng. Ít hôm sau, cô nhân tình ấy còn đường đột nói: “Em yêu anh ấy nhiều hơn chị yêu chồng nên em không thể làm khác được”. Người vợ nào chẳng sốc trước câu nói ấy! Kết cuộc là gia đình chị Hoa đổ vỡ, ly tán.

Như con thiêu thân

Nếu nói đó là do người đàn ông không kiềm chế cũng không hẳn đúng. Như anh Hòa Tân, 53 tuổi (ở phường Đakao, quận 1 – TPHCM) – một trưởng phòng tài năng, một người chồng, người cha gương mẫu – đã chia sẻ: “Nhiều cô quá quắt lắm… Biết người ta có vợ con rồi mà vẫn cứ nhào vô”.

Anh Tân từng bị P., một nữ đồng nghiệp trẻ, tấn công tới tấp. Cô thường mua sẵn đồ ăn sáng cho anh dù anh luôn từ chối. Khi cả phòng cùng đi ăn trưa, P. hay gắp thức ăn cho anh và nửa đùa nửa thật: “Tối qua nhớ trưởng phòng quá, chẳng ngủ được”. Khi anh chị em trong phòng “tám” về tình yêu, P. chớp cơ hội bật đèn xanh:“Khi yêu rồi, dù người ta vợ con đùm đề, tôi cũng lấy”. Còn khi mọi người bàn đến bộ phim Mỹ nói về những bà mẹ đơn thân, P. quả quyết: “Dù không danh phận, vẫn sẵn sàng có con với người yêu. Chỉ cần… giống tốt, đẹp trai, thông minh”, rồi liếc mắt nhìn anh Tân bồi thêm: “Em muốn xin tinh trùng để thụ tinh nhân tạo, không biết người vừa giỏi vừa đẹp trai nhất phòng có sẵn lòng không?”…

Khi P. du lịch nước ngoài về, mọi người chỉ được ít bánh kẹo hoặc cái bấm móng tay, chỉ có anh Tân lúc thì sợi dây nịt Gucci, khi thì chiếc áo Lacoste… Vốn sống nghiêm túc, anh Tân bỏ nhỏ với P. nhưng… nói khéo không xong mà từ chối thẳng cũng không được, anh đành chuyển công tác. May mà vợ anh rất hiểu biết, dù chồng có một vị trí thấp hơn, thu nhập ít hơn nhưng chị vẫn vui vẻ chấp nhận và chi tiêu tiết kiệm hơn.

Biết vượt lên sự ích kỷ của bản thân và sống như những câu thơ của thi hào Nga Puskin: “Không lấy nửa của ai làm nửa của riêng mình” thì đời sẽ hạnh phúc hơn.

Theo nld.com.vn

Là người thứ ba, tôi đã có được hạnh phúc thật sự

Ở tuổi 27, có một công việc ổn định, đang thăng tiến, xinh đẹp và thông minh, có rất nhiều người đàn ông vây quanh tôi, có nhiều người có nhà lầu xe hơi muốn rước tôi về. Nhưng tôi đã từ chối để đến với một người đàn ông thất nghiệp, không nhà, không xe, không tiền bạc và đầu đã 2 thứ tóc, chỉ bởi đơn giản vì tôi yêu anh ấy rất chân thành.

Cách đây 9 năm, tôi quen chồng tôi. Lúc đó người ta đã gọi anh là một doanh nhân thành đạt và hạnh phúc với một sự nghiệp tương đối vững vàng, một gia đình nhỏ, hai đứa con thơ, một người vợ xinh đẹp, tháo vát. Anh hơn tôi 17 tuổi. Còn tôi lúc ấy, một cô gái còn quá trẻ, ra trường được 2 năm vẫn đang loay hoay với nghề nghiệp và một tương lai không hứa hẹn bất cứ điều gì.

Từ kẻ thứ ba, tôi đã có được hạnh phúc thật sự (Ảnh minh họa)

Thất bại trong một dự án liều lĩnh, táo bạo của một người trẻ ưa khám phá kéo theo hệ lụy là tôi bị sa thải, cú sốc ấy đẩy tôi vào một chuyến du lịch ngắn ngày nhằm lên dây cót tinh thần lại cho chính bản thân. Vô tình tôi gặp anh. Ban đầu, chúng tôi nói chuyện qua loa, xã giao, sau đó có trao đổi số điện thoại bởi công việc kinh doanh của anh có liên quan tới nghề nghiệp của tôi.

Trở về Hà Nội, chúng tôi vẫn giữ mối liên hệ ấy. Thi thoảng hẹn cà phê với nhau và dĩ nhiên, câu chuyện chỉ xoay quanh công việc. Tôi luôn nghĩ quan hệ của chúng tôi vô cùng trong sáng, và tôi cực kỳ trân trọng mối duyên tương ngộ này. Thi thoảng anh kể cho tôi nghe hoàn cảnh gia đình và trong từng câu kể của anh luôn hiện lên hình bóng của một người đàn ông biết trân trọng người vợ của mình, mà theo như anh nói đó là người phụ nữ cùng anh đi qua những năm tháng nghèo khó, gian khổ gây dựng sự nghiệp.

Chưa bao giờ tôi nghĩ tình cảm chúng tôi đi quá giới hạn thông thường, cho tới khi tôi chợt nhận ra mọi việc không như tôi hằng nghĩ. Tôi thấy anh quan tâm tới tôi quá nhiều. Những tin nhắn, cuộc điện thoại hàng ngày, quan tâm tới giấc ngủ, bữa ăn cho đến công việc của tôi. Không chỉ dừng lại ở mức độ hỏi han thông thường, sự quan tâm của anh thể hiện bằng những hành động cụ thể, đủ để tôi cảm thấy xốn xang và xúc động.

Trong một lần say rượu, anh gọi cho tôi vào lúc gần 2 giờ sáng. Anh nói rằng anh chưa về nhà, anh vẫn đang lang thang ngoài đường. Mặc tôi nói thế nào, anh vẫn thao thao kể về gia đình của mình trong chếnh choáng hơi men. Anh bảo, anh thương vợ, nhưng giữa hai người không còn tình yêu. Lẽ dĩ nhiên, sau hôn nhân anh và chị ấy đã trải qua những năm tháng ngọt ngào của đời sống vợ chồng, nhưng rồi tình cảm ấy phai nhạt theo năm tháng.

Và hiện tại, câu chuyện hàng ngày của anh và chị ấy chỉ xoay quanh chuyện học hành của hai đứa nhỏ, tuyệt nhiên không còn xúc cảm tình yêu chen lấn vào. Có lẽ, sợi dây ràng buộc duy nhất giữa hai người là trách nhiệm với những đứa con. Còn với tôi thì khác. Anh tìm thấy nhịp cộng hưởng trong suy nghĩ, nhịp thở như những người bạn tâm giao. Anh cần một người chia sẻ thật sự với anh tiết tấu cuộc sống của mình.

Thú thật, lúc ấy tôi đã giận dữ, thật sự giận dữ. Tôi nghĩ rằng anh quá đòi hỏi và tham lam giống như vô vàn những gã đàn ông khác. Tôi khuyên anh hãy tìm một người phụ nữ khác, có thể thực hiện tốt vai trò như anh đang khơi gợi với tôi. Còn tôi, tôi trẻ và có mục đích, lý tưởng sống rõ ràng. Tôi không thể là người thứ ba âm thầm đứng bên lề cuộc sống của anh, càng không thể là người phá vỡ nếp nhà yên ả của anh.

Và còn lòng kiêu hãnh không cho phép tôi núp sau bóng một người đàn ông. Hơn nữa, tôi có không ít chàng trai tài giỏi, giàu có, hứa hẹn một tương lai vững vàng theo đuổi. Và trên cả, bố mẹ tôi luôn hi vọng tôi có thể tìm được một nửa đích thực của đời mình, cùng tôi xây dựng một gia đình hạnh phúc. Tôi không có quyền đi ngược với mong mỏi chính đáng và tốt đẹp của họ. Sự ngang bướng đã thôi thúc tôi đưa ra với anh một đề nghị: Nếu muốn đến với tôi, anh phải ly hôn với vợ, còn không, vĩnh viễn tình cảm của tôi và anh không thể tiến xa hơn.

Lúc ấy tôi nhìn thấy gương mặt anh như đóng băng, anh nhìn tôi có phần dè dặt. Có thể anh nghĩ tôi là người tàn nhẫn hoặc lạnh lùng. Nhưng tôi có cái lý của riêng mình. Đàn ông và phụ nữ đều bình đẳng. Tại mỗi thời điểm trong đời, mỗi người chỉ nên có cho mình một người để yêu thương. Khi tình yêu đã hết, nếu cảm thấy không chung thủy được với nhau thì hãy ly hôn. Cách hành động của tôi không đồng lõa với đàn ông khi họ lừa dối vợ con họ và cũng không để họ quá tham lam khi chỉ muốn thêm và không chịu bớt.

Tôi nhận thấy thời gian ấy, anh rất đau khổ với mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Anh dùng dằng không thể quyết định một sự việc trọng đại chỉ trong thời gian chốc lát và xin tôi hãy cho anh thời gian. Chưa kể tới thời gian này công ty anh gặp trục trặc lớn và đứng bên bờ vực của sự phá sản. Không muốn anh phải suy nghĩ quá nhiều, tôi âm thầm chấp nhận chờ đợi sự lựa chọn của anh. Công ty càng lúc càng bê bối và chuyện gì đến cũng phải đến.

Phá sản. Sự nghiệp anh gây dựng một thời trai trẻ hoàn toàn sụp đổ. Cú sốc này quá lớn, nó khiến anh bạc tóc đi nhiều. Dù chưa bao giờ anh nói ra, nhưng tôi biết anh vô cùng lo lắng cho tương lai bọn trẻ. Vợ anh là giáo viên tiểu học, lương ba cọc ba đồng, trong khi hai con đang tuổi ăn tuổi lớn, chi phí học hành của chúng không hề nhỏ. Khó khăn nối tiếp khó khăn, vợ anh bị bệnh và phải nhập viện, trong khi ngôi nhà của hai vợ chồng anh không có nổi một khoản tiền lớn chi trả viện phí và phẫu thuật. Tôi đã rút toàn bộ số tiền tiết kiệm và vay mượn thêm bạn bè giúp đỡ anh lúc hoạn nạn này. Điều khiến tôi nể phục nhất là ở trong hoàn cảnh khó khăn, anh ấy vẫn kiên cường, bản lĩnh, không chút suy sụp, vừa lo liệu cho con cái, vừa chăm nom vợ, lại loay hoay gây dựng lại sự nghiệp từ đầu.

Sau khi chị rời viện với thể trạng hoàn toàn khỏe mạnh, tôi nói lại với anh ý định đề nghị anh ly hôn. Anh bảo anh không thể ly hôn chị ấy trong hoàn cảnh hiện tại được. Cuộc sống đang bộn bề khó khăn và anh không thể bỏ rơi vợ con trong cảnh bần hàn. Điều ấy càng khiến tôi vị nể anh hơn.

Thời gian trôi đi, hơn 1 năm sau, anh dần dà gây dựng lại sự nghiệp. Vốn là một người thông minh, bản lĩnh, thức thời nên công ty của anh vận hành rất tốt. Một lần nữa tôi đề nghị anh ly hôn vợ nếu như muốn tiến xa hơn với tôi. Nhưng trước thái độ lần chần, rằng anh không thể sống thiếu tôi nhưng để ly hôn với vợ là điều vô cùng khó khăn. Tôi cũng hiểu, một gia đình với hơn 10 năm xây dựng, gắn bó không dễ dàng tan vỡ được.

Tôi quyết định ra đi, bước ra khỏi cuộc đời anh. Tôi nói với anh, rằng tôi có thể hy sinh mạng sống vì người khác, nhưng không thể hy sinh hạnh phúc và danh dự vì người khác được. Chính vì đó, tôi không thể vì thương chị ấy và bọn trẻ mà chấp nhận đi bên lề cuộc đời anh. Anh ấy chỉ được chọn chị ấy hoặc tôi.Anh bảo, hãy cho anh thời gian, anh muốn tạo lập cho vợ một cuộc sống yên ổn, vững chắc trước khi ly hôn.

Tôi vẫn đi bên cạnh anh, động viên, khích lệ anh trong công việc. Mọi thứ tôi để trôi chảy tự nhiên, không khiên cưỡng bất cứ điều gì. Tôi luôn tự nhủ mình, sẽ tôn trọng quyết định của anh, dù nó thế nào đi chăng nữa. Nếu hai người không còn hạnh phúc thì nên ly hôn và có trách nhiệm với con cái, còn nếu họ vãn có thể níu kéo được hôn nhân của chính mình thì tôi sẽ ra đi và chúc phúc cho họ.

Ngần ấy thời gian ở bên anh, nếu ra đi ắt tôi sẽ đau khổ bởi tình cảm tôi dành cho anh đã thật sự sâu nặng. Tuy nhiên, đó cũng là lựa chọn của tôi khi thời gian không chờ tôi nữa. Tôi đã cận kề tuổi 30 và tôi cần quên đi mối tình không trọn vẹn để tìm cho mình một người đàn ông mà duyên phận sắp đặt cho.

Tôi gặp lại anh ấy và đưa ra một đề nghị liều lĩnh: đề nghị anh dứt khoát ly hôn vợ và đến với tôi. Anh ấy hãy để lại toàn bộ tài sản của anh cho ba mẹ con chị ấy và hàng tháng tôi và anh sẽ chu cấp ăn học cho các con theo thỏa thuận. Còn tôi và anh sẽ bắt đầu gây dựng lại sự nghiệp với hai bàn tay trắng với một ngôi nhà nhỏ nhắn đi thuê. Tôi tin vào bàn tay, khối óc của tôi và anh. Sự quyết liệt của tôi đưa anh đi tới sự lựa chọn cuối cùng. Anh chọn tôi. Vợ anh đã rất sốc, nhưng bằng thời gian, chị ấy đã lấy lại được cân bằng và thậm chí ngày càng trẻ đẹp và tự tin hơn sau khi thoát khỏi cái bóng quá lớn của chồng và vòng vây an toàn, thụ động trong đám sương mù hôn nhân hơn chục năm.

Chúng tôi bây giờ đã là một gia đình hạnh phúc. Mối quan hệ của vợ chồng tôi và vợ cũ của anh tưởng như đổ vỡ hóa ra lại vô cùng tốt đẹp. Chúng tôi cùng nuôi dạy các con và hết lòng yêu thương chúng. Tuyệt vời nhất, chúng cũng coi tôi như người mẹ của mình.

Có thể nhiều người cho rằng khi một người đàn ông có thể bỏ vợ để lấy bạn thì người đó cũng có thể bỏ bạn để đến với người khác, song tôi hoàn toàn không nghĩ như vậy. Với những gì đã và đang có sau những nỗ lực, phấn đấu và sự quyết đoán, tôi tin mình là một phụ nữ hạnh phúc. Nếu thật sự là hạnh phúc, ai cũng có quyền giành lấy.

Theo phụ nữ today

Phụ nữ Nga "đắt hàng" mai mối hôn nhân

Đối với đàn ông phương Tây, phụ nữ Nga rất cuốn hút. Họ tin rằng cưới được một người vợ Nga, cuộc sống của người đó sẽ khác hẳn, hạnh phúc hơn và yên ổn hơn.

Với đàn ông phương Tây, điều mà họ quan tâm ở người phụ nữ không phải sự nghiệp hay khả năng tài chính mà là vẻ quyến rũ và nét gợi cảm. Trong mắt họ, phụ nữ Nga dường như có gien trở thành người vợ tốt.

Ưu điểm của phụ nữ Nga so với phụ nữ phương Tây là nét nữ tính, sự nồng nhiệt và khả ái. Ngoài ra, họ có khả năng thích nghi khá cao.

Phần lớn phụ nữ Nga lớn lên trong những căn hộ chật chội. Họ sinh trưởng trong một hoàn cảnh mọi người phụ thuộc mọi người. Đối với họ, dù ở trong tình trạng khó khăn thì đó cũng là chuyện bình thường.

Phụ nữ Nga được nhiều đàn ông phương Tây săn đón

Trong cuộc sống gia đình, thỏa hiệp là phong cách sống của phụ nữ Nga. Họ sẵn sàng chấp nhận cách sống và lối hành xử của chồng. Theo bộc bạch của nhiều phụ nữ Nga, họ sống hòa hợp với chồng lâu bền chẳng phải là một điều gì bí ẩn. Không phải vì họ tốt đẹp hơn. Không phải vì họ hiền lành hơn. Chỉ đơn giản là họ có lòng khoan dung, biết chấp nhận tính cách người khác như nó vốn có.

Tuy vậy, cũng có một số ý kiến lại có phần chê bai phụ nữ Nga. Ví dụ như họ ăn mặc chải chuốt, sáng sủa nhưng lại thường trưng diện quần áo không phù hợp với hoàn cảnh. Trong các bữa tiệc tùng, họ thường ăn uống rất nhiều, thậm chí họ thường uống say, sau đó hát hò ầm ĩ. Chưa kể đến việc họ quá điệu đà, đi trên đường mà như đi trên sàn catwalk với tóc tai cách điệu, móng tay móng chân được sơn sửa cầu kỳ và nhún nhảy trên những đôi dép cao gót.

Ngày nay với sự mất cân bằng giới tính trầm trọng ở nhiều nước trên thế giới, đàn ông phương Tây và nay là cả đàn ông Trung Quốc đều đổ xô đến xứ sở Bạch Dương với hi vọng tìm được một người vợ hoàn hảo. Hầu hết họ đều bỏ tiền qua các dịch vụ môi giới, đặc biệt là trên internet. Nhiều phụ nữ Nga cũng sẵn sàng từ bỏ sự nghiệp để làm dâu xứ người, chấp nhận vai trò một bà nội trợ gia đình.

Vũ Vũ

Theo người đưa tin

Mối tình tuyệt diệu của cô gái khiếm thị và chàng trai ngồi xe lăn

Cả anh và chị đều là hai con người với hai số phận mang nỗi đau đặc biệt. Chị bị mù đôi mắt, còn anh không chỉ bị lãng tai mà đôi chân còn mất khả năng đi lại, suốt đời phải ngồi trên xe lăn. Số phận đưa đẩy đã mang họ đến với nhau, tình yêu nảy sinh và cái kết không thể viên mãn hơn ấy là một gia đình nhỏ được hình thành.

Vợ chồng anh Nhuận chị Bé hạnh phúc trong ngày cưới

Hôm tôi tìm đến, hạnh phúc nhân đôi khi mà chị đang mang trong mình một mầm sống mới, đang lớn dần lên từng ngày. Mối tình đẹp tựa vầng trăng cổ tích ấy đã được viết lên giữa đời thực bởi anh Ngô Văn Nhuận và chị Hồ Thị Bé ở thôn Tây Hoàng, xã Quảng Thái, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Tìm đến thôn Tây Hoàng, xã Quảng Thái của huyện Quảng Điền, gõ cửa căn nhà cấp bốn vừa xây cất khá ngăn nắp mà người dân nơi đây cho hay là nhà của anh Nhuận, chị Bé, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt là hình ảnh hai anh chị đang phụ nhau sửa lại cái chuồng gà. Người chồng nhễ nhại mồ hôi ngồi trên chiếc xe lăn đang ra sức gia cố lại những chỗ thưa, chỗ thủng, còn chị vợ mò mẫn đưa cho anh lúc thì chiếc búa, lúc con dao trông thực sự hạnh phúc.

Thấy có vị khách không mời đường đột xuất hiện, anh chị vội bỏ dở công việc. Sau khi biết được mục đích chuyến viếng thăm của tôi, hai vợ chồng đã thực sự cởi mở lòng mình, như thể một thông điệp gửi đến tất cả mọi người, rằng tình yêu luôn có sức mạnh riêng của nó, những ai biết trân trọng tình yêu ắt sẽ có quả ngọt để dâng đời.

Hai số phận đặc biệt và cuộc gặp gỡ tình cờ kỳ lạ
Chị Hồ Thị Bé (1979), sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có 4 chị em ở xã Quảng Thái. Khác với các chị, Bé sinh ra đã bị khuyết tật bẩm sinh với đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Tuổi thơ của chị cứ thế lớn lên trong bóng tối, trong sự lầm lũi của bản thân và những tiếng thở dài thương cảm của cha mẹ trong những đêm khuya vắng. Mãi đến lúc chị sắp trở thành một thiếu nữ, ước mơ nhỏ bé là được đến trường mới trở thành hiện thực.
Ấy là lúc chị được nhận vào học lớp chữ nổi Brai do Hội người mù tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, quãng đường từ xã Quảng Thái đến thành phố Huế dài trên ba chục cây số nên Bé được anh chị em trong Hội tạo điều kiện ở lại tập thể, chính quãng thời gian này chị đã ít nhiều học được tính tự lập cho bản thân. Sau khi hoàn thành khóa học văn hóa, chị Hồ Thị Bé được nhận về công tác tại Hội người mù huyện Quảng Điền.
Đó là thời điểm của năm 2002. Dần dần, chị được tin tưởng giao đảm nhận chức vụ Trưởng ban công tác hội Phụ nữ mù và phụ trách việc làm tăm tre, hương trầm. Chị Hồ Thị Bé rưng rưng nhớ lại, công tác tại đây được gần 10 năm thì chị đã gặp anh Nhuận, người chồng hiện tại của chị bây giờ. Đó là điều khiến chị thấy hạnh phúc và mãn nguyện nhất.
Công việc của chị cứ thế êm đềm trôi đi nếu như không có một ngày, cái ngày mà đến bây giờ chị vẫn chưa định hình được là ngày nào, tháng nào nhưng những đổi thay trong trái tim mình thì chị nhớ rõ lắm. Đó là vào đầu năm 2010, sau đợt nghỉ Tết nguyên đán, cơ quan chị Bé có tiếp nhận một số người khuyết tật vận động trên địa bàn vào tạo công ăn việc làm. Đây cũng là hoạt động thường xuyên của Hội người mù huyện Quảng Điền nơi chị Bé đang công tác.
Một buổi sáng, chị Hồ Thị Bé đang dò dẫm từng bước đi xuống cơ sở thì chẳng may vấp phải vật cản, ngã dúi dụi, chồng sách vở trên tay văng xuống vương vãi khắp nơi. Đang chưa biết làm thế nào thì bất chợt, chị nghe có tiếng xe lộc cộc tiến lại gần. Mãi sau này, khi nhận lại tập tài liệu bị rơi vãi khắp nơi đầy đủ không thiếu bất cứ một cái gì, chị mới được đồng nghiệp kể lại rằng, người giúp chị hôm đó là một thanh niên khuyết tật ngồi xe lăn đến  học nghề. Không hiểu sao, chỉ chừng ấy cũng làm cho chị thấy xao xuyến lạ. Hơn ba chục năm qua kể từ khi ra đời, có lẽ đấy là lần đầu tiên chị được một người đàn ông giúp đỡ. Cảm giác thật mới mẻ, lạ lẫm xen lẫn hạnh phúc.
Còn anh Ngô Văn Nhuận, khi nhắc lại sự việc lần đầu tiên chạm mặt người vợ hiện tại của mình, anh vẫn không tránh được cảm giác thẹn thùng.
Thật không hợp với cái tuổi trên 40 của mình, nhưng dầu sao đó cũng là cảm xúc thực lần đầu của một người đàn ông biết rung động trước một người khác phái. Anh Nhuận kể, hôm đó là ngày thứ hai anh đến học nghề tại Hội người mù. Vừa lắc chiếc xe ba bánh qua cánh cửa Hội một cách đầy khó khăn, anh đã bắt gặp cảnh một cô gái thanh mảnh đang hì hục khuơ khuơ trong vô vọng tìm lại những mảnh giấy đang thi nhau nhảy múa khắp nơi với gió trời.
Vợ chồng anh Thuận chị Bé
Vợ chồng anh Nhuận chị Bé

Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, anh vội vã lăn xe đến, cần mẫn đuổi theo từng trang tài liệu, gắng nhặt lại thật đầy đủ rồi trao cho cô gái tội nghiệp ấy. Lần gặp tình cờ ấy không hề thoáng qua, ngồi trên chiếc xe lăn thẫn thờ nhìn theo bóng người con gái khuờ khoạng chiếc gậy dần khuất vào dãy nhà tập thể, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc lạ.

Đám cưới vàng

Trước lúc tiếp tục câu chuyện gặp gỡ tựa duyên thiên lý của hai con người mang hai số phận buồn, anh Ngô Văn Nhuận chia sẻ thêm, anh sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo ven rìa của thôn Lễ, thị trấn Sịa huyện Quảng Điền. Gia cảnh anh cũng rất nghèo, bố mẹ làm nông nuôi tới 8 anh chị em nên cuộc sống lúc nào cũng túng thiếu đủ thứ. Là con thứ 6 trong gia đình, Ngô Văn Nhuận lại phải gánh thêm nỗi thiệt thòi ấy là bị khuyết tật vận động đôi chân bẩm sinh ngay từ mới lọt lòng.
Hai chân anh cứ nhũn như con chi chi, không đi lại được, cũng không hề có cảm giác. Thương con, bố mẹ anh đã bán rất nhiều tài sản để đưa đi chữa trị khắp nơi, từ Bệnh viện Trung ương Huế đến Thành phố Hồ Chí Minh. Kết quả là, không những không chữa lành được đôi chân mà hậu quả của những lần uống kháng sinh liều cao đã làm cho đôi tai anh bị ảnh hưởng, cứ nghễnh ngãng, nghe câu được câu mất.
Mọi cố gắng của hai ông bà lúc này là thay phiên nhau đưa Nhuận đến trường, để anh không tủi phận mỗi khi thấy đám bạn cùng trang lứa dung dăng dung dẻ đến lớp. 7 năm ròng, lần lượt là bố, rồi mẹ và có khi anh chị luôn phiên nhau làm đôi chân cho Nhuận đến trường. Tuy vậy, mọi cố gắng của người thân cũng chỉ dừng lại ở đó. Học xong lớp 7, có lớp mây tre đan xuất khẩu dành cho người khuyết tật mở ở thị trấn Sịa, Nhuận thương bố mẹ nên nằng nặc đòi bỏ học để xin gia nhập lớp, học nghề để phụ giúp kinh tế gia đình.
Sự cố ngoài mong đợi xảy ra là lớp học được vẽ ra hoành tráng ấy chỉ tồn tại chưa đầy nửa tháng thì phải giải thể vì nhiều lý do khác nhau. Thế là lỡ cả đôi đường, Ngô Văn Nhuận cũng chẳng thể quay lại lớp nữa mà ở nhà tìm việc làm. Tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng tạm đủ cho cuộc sống tự thân. Anh bảo, như vậy cũng đỡ được phần nào gánh nặng cho gia đình.
Trở lại với câu chuyện anh chị quen nhau từ sự tình cờ gặp nhau ở Hội người mù huyện Quảng Điền, anh Ngô Văn Nhuận sau cái khoảnh khắc ấy đã luôn tìm kiếm bóng dáng người con gái mà anh đã cảm thương sau lần đầu gặp gỡ. Về phía chị Hồ Thị Bé, mặc dù không nhìn thấy ánh sáng nhưng linh cảm của một người con gái đã giúp chị nhận biết có điều gì  đang trỗi dậy, thay đổi trong chính bản thân mình. Cứ như thế, hai anh chị cứ âm thầm tìm kiếm, âm thầm chờ đợi.
Một người là bằng ánh mắt còn người kia là sự cảm nhận của trái tim. Và rồi, điều kỳ diệu nhất cũng đã đến, khi mà sau một thời gian đào tạo nghề, anh Nhuận được xếp vào làm tại đội mây tre đan do chính chị Bé phụ trách. Được gần gũi nhau, tình yêu của hai người cũng nảy nở theo thời gian, năm tháng. Quen và yêu thương nhau được 7 tháng thì Nhuận chính thức đặt vấn đề cưới hỏi với Bé. Anh chị cho hay, ban đầu, khi thưa chuyện với ba mẹ hai bên gia đình, mọi người cũng ái ngại và lo lắng cho tương lai của hai người, về ở với nhau rồi không biết làm thế nào để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Nhưng rồi, trước quyết tâm sắt đá của đôi trẻ, đám cưới vẫn được tiến hành.

Gia đình lớn, mơ ước nhỏ…
Ngày 18/11/2010 có lẽ là ngày đặc biệt nhất đối với Hội người mù huyện Quảng Điền, bởi đây là ngày mà cơ quan tổ chức lễ cưới cho cô dâu Hồ Thị Bé và chàng rể Ngô Văn Nhuận. Đám cưới không xa hoa, lộng lẫy nhưng có đến hàng trăm người, trong đó không ít người đồng cảnh ngộ đã đến chúc phúc cho hạnh phúc của cặp vợ chồng trẻ.
Hình ảnh chú rể rạng ngời vừa vận hành chiếc xe lăn vừa dẫn đường cho cô dâu trong tiếng chúc phúc vang trời đã làm cho không ít người cảm phục. Sau đám cưới, anh chị vẫn lại khu tập thể Hội người mù một thời gian rồi dắt nhau về quê chị Bé ở xã Quảng Thái, được bà con lối xóm chung tay dựng cho một căn nhà nhỏ để sinh sống.
Do việc đi lại khó khăn nên chị Hồ Thị Bé được cơ quan tạo điều kiện mỗi tháng đến họp ban chấp hành một lần, còn anh Nhuận xin được công việc làm lồng chim cho một cơ sở tư nhân ở thị trấn Sịa, thu nhập mỗi ngày 50.000 đồng. Nhà cách chỗ làm 20 km nên mỗi ngày, anh phải lắc xe đi, chiều lắc về (khoảng 3 tiếng đồng hồ mỗi ngày) nên cũng khá vất vả. Hôm tôi tìm đến nhà, anh chị mừng rỡ thông báo tin vui, chị Bé đã mang bầu được 6 tháng.
Vì không thấy đường nên mang thai mà chị cứ ngã suốt, lại đau ốm thường xuyên. Ngoài công việc thường ngày, hai vợ chồng còn cố nuôi thêm đàn gà, con lợn để tăng thu nhập. Trước lúc chia tay với vợ chồng anh Ngô Văn Nhuận và chị Hồ Thị Bé, tôi cứ băn khoăn và day dứt trước ước mơ quá đỗi nhỏ bé của hai con người đang làm nên một câu chuyện cổ tích tình yêu giữa đời thực này.
Ấy là chị Bé mơ ước có một chiếc máy làm hương (trị giá khoảng 3 triệu đồng), và anh Nhuận ao ước giá như có một chiếc xe có thể giúp anh đi nhanh hơn chiếc xe anh vẫn lắc hằng ngày thì tốt biết mấy. Ước mơ ấy, đã bao năm rồi anh chị chỉ biết ao ước mà chẳng dám mơ có ngày sẽ trở thành hiện thực./.
Tĩnh Nhi
Theo phụ nữ today
%d bloggers like this: