//
archives

Nhịp cầu Bạn đọc

This category contains 36 posts

Bệnh viện Đa khoa T.Ư Cần Thơ: Bất thường vụ đấu thầu hơn 77 tỷ đồng

Hồ sơ từ ngành y tế cho biết, vụ đấu thầu hóa chất xét nghiệm và vật tư y tế của Bệnh viện Đa khoa T.Ư Cần Thơ, mở ngày 16-4-2009 và đang thực hiện đến nay, có nhiều dấu hiệu thông thầu.

Bệnh viện Đa khoa T.Ư Cần Thơ Ảnh tư liệu .

Khớp giá mời thầu

Có 4 gói thầu: Hóa chất xét nghiệm; Vật tư y tế tiêu hao; Dụng cụ xét nghiệm và vật tư khoa mắt, nha; Chỉ phẫu thuật, đều mở ngày 16-4-2009, tổng trị giá hơn 77 tỷ đồng. Rất nhiều sản phẩm trúng thầu có giá trùng khớp với giá mời thầu đến từng con số lẻ. Theo một quan chức của Bộ Y tế, việc trùng giá như thế không thể là ngẫu nhiên.

Điển hình, gói thầu Hóa chất xét nghiệm, có 862 sản phẩm, tổng giá trị xấp xỉ 50 tỷ đồng. Trong đó, chỉ hơn 20 sản phẩm mỗi sản phẩm có 2 doanh nghiệp tham gia, còn lại mỗi sản phẩm chỉ có một doanh nghiệp đấu thầu. Hầu hết các sản phẩm có giá trúng thầu y hệt giá mời thầu.

Sau đấu giá, ngày 21-7-2009, Giám đốc Bệnh viện Cần Thơ Đặng Quang Tâm ký hợp đồng với các doanh nghiệp trúng thầu. Hợp đồng ký với Phó giám đốc Cty TNHH Thương mại-Dịch vụ kỹ thuật Lục Tỉnh (Cty Lục Tỉnh) Nguyễn Thanh Phong trị giá gần 16 tỷ đồng với 378 loại hóa chất. Nhiều sản phẩm có giá trúng thầu với giá mời thầu là một. Đơn cử, sản phẩm mã số XN0510 giá 1.310.904 đồng/hộp, sản phẩm XN0989 giá 2.467.117 đồng/cái, sản phẩm XN 0991 giá 2.993.585 đồng/cái.

Hợp đồng ký với bà Ngô Thụy Cát Tiên, ủy quyền của Giám đốc Cty Cổ phần Dược phẩm VIMEDIMEX, có 287 loại hóa chất, trị giá hơn 16 tỷ đồng. Nhiều sản phẩm có giá cao cũng khớp với giá mời thầu, như sản phẩm XN0375 giá 24.360.000 đồng/hộp, sản phẩm XN0385 giá 33.600.000 đồng/hộp.

Giá cao, điểm tổng hợp thấp

Khác với gói trên, 3 gói thầu còn lại có nhiều doanh nghiệp tham gia đấu thầu, có sản phẩm hơn 10 doanh nghiệp tham gia. Nhiều sản phẩm trúng thầu cũng có giá trùng với giá mời thầu, hoặc giá cao. Trong đấu thầu, giá chỉ là một yếu tố và còn phải xem xét nhiều yếu tố khác để đánh giá một cách toàn diện sản phẩm, tập hợp lại trong “điểm tổng hợp”. Nhưng rất nhiều sản phẩm trúng thầu, không chỉ giá cao mà còn có điểm tổng hợp thấp.

Trong gói Vật tư y tế tiêu hao, sản phẩm VT134 của Cty TNHH Dược phẩm Lam Sơn được trúng thầu, có giá cao nhất trong 6 doanh nghiệp tham gia đấu thầu, điểm tổng hợp thấp hơn 2 doanh nghiệp khác. Sản phẩm VT072 của Cty TNHH Thương mại Dịch vụ kỹ thuật Nguyễn Lâm có giá cao hơn một doanh nghiệp, điểm tổng hợp thấp hơn 4 doanh nghiệp.

Nhiều sản phẩm được chọn trúng thầu vừa có giá cao vừa có điểm tổng hợp thấp nhất, như trong gói thầu Chỉ phẫu thuật, đơn cử sản phẩm CPT007, CPT029 và CPT030. Đặc biệt trong gói Dụng cụ xét nghiệm và vật tư khoa mắt, nha, Cty TNHH Kỹ thuật Hình ảnh sông Mêkông được cho trúng thầu 4 sản phẩm đều có giá cao nhất, với điểm tổng hợp thấp nhất.

Trái quy định

Hóa chất xét nghiệm bệnh gan và HIV thường đắt, giá trị hợp đồng lớn, hầu hết được xét cho trúng thầu các sản phẩm chào giá cao với điểm tổng hợp thấp. Hóa chất XN0698 dùng xét nghiệm các loại bệnh gan, một doanh nghiệp chào giá chỉ bằng 45% giá mời thầu với điểm tổng hợp là 30 nhưng không trúng; mà Cty Lục Tỉnh được xét trúng thầu với giá trùng giá mời thầu, điểm tổng hợp chỉ là 5. Hóa chất xét nghiệm HIV, VIMEDIMEX trúng thầu sản phẩm XN0362 giá trùng giá mời thầu với điểm tổng hợp thấp, trong lúc doanh nghiệp khác giá chỉ bằng 85% và điểm tổng hợp cao hơn thì không trúng.

Với các loại hóa chất xét nghiệm bệnh gan và HIV, lý do không cho trúng thầu những doanh nghiệp chào giá thấp, có điểm tổng hợp cao, được ghi trong hồ sơ là “không phù hợp với cấu hình thiết bị tại bệnh viện”. Tuy nhiên, các thiết bị xét nghiệm 2 bệnh này, thời điểm mở thầu chưa có tại bệnh viện, sau đó được chính các doanh nghiệp trúng thầu hóa chất mang vào đặt ở bệnh viện.

Còn nhìn chung, lý do chọn những sản phẩm có giá cao, điểm tổng hợp thấp, thường được ghi trong hồ sơ là “lựa chọn theo quyết định của hội đồng thầu”. Điều này trái với quy định trong hồ sơ mời thầu là các sản phẩm được chọn trúng thầu phải có điểm tổng hợp cao. Hội đồng xét thầu của bệnh viện gồm nhiều cán bộ công nhân viên bệnh viện, do Giám đốc Đặng Quang Tâm làm Chủ tịch.

Nguyễn Thị Ngọc

Theo Tiền phong

Đồng Nai: Một gia đình nông dân khắc khoải chờ công lý

Từ mấy năm qua, Tạp chí Pháp lý đã nhận được đơn của anh chị Nguyễn Xuân Phong, Trần Thị Lan ở Nhơn Trạch, Đồng Nai kêu cứu về một bản án oan sai. Tạp chí đã đăng bài, đã gửi công văn đến cơ quan có thẩm quyền nhưng vụ việc vẫn chưa được giải quyết. Vì vậy, trong chuyến công tác miền Nam mới đây, chúng tôi quyết định phải theo dấu đơn thư tìm về Nhơn Trạch…

Chị Lan bên những cây cao su thân thuộc của mình

Từ thành phố Hồ Chí Minh chúng tôi đến Nhơn Trạch bằng quốc lộ 51. Hai  ấn tượng ban đầu đối với tôi ở vùng đất đang đô thị hóa này là có vô số biển hiệu môi giới chuyển nhượng đất đai và những lô cao su xanh mướt.

Gia đình anh Phong sống trên rẫy  thuộc xã Vĩnh Thanh, xe ô tô từ đường nhựa rẽ vào con đường đất đỏ, qua nhiều khu đất trồng mít, trồng khoai mỳ, trồng cao su vắng hoe mới tới. Nhà anh Phong thấp tè ở bên lô cao su của gia đình. Trên sân có cái máy cày cỡ lớn lấm lem bùn đất, đang được tháo ra để sửa chữa, có xưởng nhỏ để chế biến khoai mỳ. Anh Phong là người đàn ông mặt chữ điền có nụ cười hồn hậu, nắm chặt tay chúng tôi mời vào nhà. Bàn tay anh Phong to dày, chai cứng. Chị Lan thấy khách đến cũng tất tả chạy từ ngoài rừng cao su về…

-Trời ơi, các anh từ Tạp chí Pháp lý vô thăm thế này tụi em mừng quá. Mấy năm nay tụi em cứ gửi đơn ra đó, lấy Tạp chí các anh làm chỗ dựa tin cậy, chứ không thì không biết kêu ai, kêu đến đâu vì kêu hoài rồi mà không thấu – chị Lan không giấu được cảm xúc dù lần đầu gặp mặt.

Ngồi quanh cái bàn nước, nỗi oan ức bấy lâu của anh Phong, chị Lan có dịp giãi bày. Chị Lan kể: Tháng 1-1991, vợ chồng tôi nhận chuyển nhượng từ anh Quang, cán bộ địa chính xã Vĩnh Thanh 2 ha này, khi đó trồng tràm. Vợ chồng tôi đã đầu tư trồng cao su. Nhà tôi bên ấp Vĩnh Tuy, xã Long Tân nhưng làm nhà ở trên rẫy này cho tiện từ đó anh ạ.

-Chuyển nhượng đất từ ông cán bộ địa chính thì chắc chắn quá rồi – tôi nói.

-Dạ, tụi tôi cũng nghĩ vậy nhưng hóa ra lắt léo hơn. Nguồn gốc hai 2 ha đất này có liên quan đến người thứ ba là chị Lê Thị Mỹ. Năm 1989, chị Mỹ nhờ anh  Quang mua giúp 2 ha đất với giá tiền là 320.000 đ. Lúc đó đất rẻ bèo mà anh. Mua đất xong, chị Mỹ thỏa thuận đưa cho anh Quang 100.000 đ thuê  cày đất và mua cây tràm giống, đủ trồng cho 2 ha. Anh Quang lo trồng cây, quản lý, chăm sóc cây trồng, khi thu hoạch cây sẽ được hưởng 10% sản lượng.

-Chị Mỹ mua đất rồi lại nhờ trồng cây, quản lý chăm sóc luôn là sao? Sao họ không tự canh tác?

-Ồ, chị Mỹ là cán bộ ngân hàng, chồng cũng làm cán bộ, đâu có thiết gì chuyện canh tác, họ buôn đất vậy thôi anh. Khi thấy anh Quang chuyển nhượng đất cho gia đình tôi, năm 1992 chị Mỹ có đơn yêu cầu Viện kiểm sát huyện Long Thành giải quyết. Khi đó chưa tách huyện Nhơn Trạch anh à. Ngày 19-5-1992, tại Viện kiểm sát nhân dân huyện Long Thành, ông kiểm sát viên Nguyễn Văn Lương đã mời 3 bên gồm chị Mỹ, anh Quang và vợ chồng tôi đến để hòa giải. Tại đây, anh Quang đã đồng ý trả cho chị Mỹ số tiền mua đất, tiền cày cấy, cây giống tổng cộng là 5,7 chỉ vàng. Do anh Quang đang gặp khó khăn nên chị Mỹ đã chấp nhận cho anh Quang trả dần trong vòng 1 năm.

-Biên bản hòa giải thành được lập có chữ ký các bên đúng không chị?!

– Dạ đúng. Lẽ ra như vậy là ổn nhưng do khó khăn, 4 năm sau anh Quang cũng không có mấy chỉ vàng trả cho chị Mỹ nên chị này quay sang đòi vợ chồng tôi thanh toán thay anh Quang. Yêu cầu  hết sức vô lý nên chúng tôi không thể chấp nhận được – chị Lan uống một hơi nửa cốc nước đá cho nguôi cơn tức giận rồi mới nói tiếp.

Đầu đạn còn vương vãi trên lô cao su

Ngày 19-4-1997 UBND huyện Nhơn Trạch (tách ra từ huyện Long Thành) đã cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho vợ chồng tôi nhưng năm 2002 chị Mỹ lại khởi kiện yêu cầu Tòa án giải quyết buộc vợ chồng tôi phải trả lại 2 ha đất đó. Yêu cầu kỳ quặc như thế, dù tôi đã cung cấp hết chứng từ cũng như trình bày nguồn cơn rồi mà Tòa vẫn xử cho chị Mỹ thắng kiện mới trớ trêu chứ  anh. Vợ chồng tôi chống án. Bản án dân sự phúc thẩm số 152/DSPT ngày 28-11-2002 của Tòa án tỉnh Đồng Nai lại đã phán xử: ”Chấp nhận một phần yêu cầu của chị Lê Thị Mỹ về việc tranh chấp quyền sử dụng đất với anh Nguyễn Xuân Phong, chị Trần Thị Lan. Buộc anh Nguyễn Xuân Phong và chị Trần Thị Lan phải thanh toán giá trị 2 ha đất cho chị Lê Thị Mỹ là 900.000.000đ. Anh Nguyễn Xuân Phong và chị Trần Thị Lan được quyền sử dụng 2 ha đất… theo Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ngày 19-4-1997”… Xử như thế không còn trời đất gì nữa…

Anh Phong ngồi đó, mắt ngó mông lung ra ngoài sân nắng chói chang, đất đỏ óng lên như nung lửa. Bất chợt có ai gọi điện thoại nhờ anh mai cày giúp mấy công… Tiếng quả cao su già rơi xuống lộp độp trong tiếng gió xạc xào. Thấy vợ lặng yên rồi anh mới nói:

-Bây giờ cuộc sống đã khá hơn, tụi tôi tần tảo làm ăn, cũng có thể xoay xỏa để trả cho người ta 900 triệu đồng, nếu đó là bản án chính đáng, công bằng. Còn đây là bản án oan sai quá mức, Tòa xử như vầy là coi thường pháp luật, coi thường những người chân lấm tay bùn chúng tôi quá, chịu sao thấu anh?! Nhưng biết kêu ai bây giờ, chúng tôi cứ làm đơn kêu oan gửi miết vậy thôi. Tòa án tối cao cũng trả lời là án xử đúng, Viện kiểm sát tối cao cũng nói y như vậy…

-Vì những lá đơn đó của anh chị mà các cơ quan của Quốc hội mấy lần lên tiếng can thiệp rồi, đúng không anh?

-Đúng vậy anh ạ. Đầu tiên là Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai có văn bản số 181/QH-ĐN ngày 28-4-2006 gửi Chánh án TANDTC và Viện trưởng VKSNDTC nêu rõ: “Để tránh hậu quả phát sinh nếu bà Trần Thị Lan bị cưỡng chế thi hành án… đề nghị sớm xem xét để ra kháng nghị bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án tỉnh Đồng Nai”. Phải nói là các Đại biểu Quốc hội Đồng Nai thực sự lắng nghe được tiếng nói của người dân, của công lý nên đã lên tiếng bảo vệ chúng tôi. Ủy ban Tư pháp Quốc hội đã hai lần có công văn, gần đây nhất là  Công văn số 4765/UBTP12  ngày 18-3- 2011 của Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp do phó Chủ nhiệm Hoàng Văn Minh đề nghị Chánh án TANDTC giải quyết đúng quy định của pháp luật nhưng vẫn chưa thấy có kết quả.

– Quốc hội đã quan tâm như vậy thì chắc chắn là Chánh án sẽ xem xét, chỉ có điều do lượng án tồn đọng còn lớn nên không nhanh được thôi – tôi động viên vợ chồng anh Phong.

– Cũng hy vọng như thế nhưng ngày 21-10-2005 Trung tâm dịch vụ bán đấu giá thuộc Sở Tư pháp tỉnh Đồng Nai ra thông báo bán đấu giá 2000 m2 đất có 1333 cây cao su của chúng tôi, mặc dù bản án phúc thẩm xác định diện tích đất bán đấu giá này chúng tôi được quyền sử dụng mới tức chứ anh.

Theo yêu cầu của tôi, vợ chồng anh Phong dẫn tôi ra thăm lô đất có những cây cao su bây giờ đã 19 tuổi đang bị đe dọa bán đấu giá. Trong ánh nắng chói chang, vườn cao su rợp tán trông xanh mướt. Cao su trồng từng hàng thẳng tắp như mắt sàng.

Anh Phong cũng cười nói: Cả đời mình gắn bó với đất đai, cây cối, đi đâu chơi đến dăm ngày là phải về vì nhớ rồi, nên không thể bỏ nó mà đi được anh ạ. Sống chết với đất, với cây cao su, cây mì thôi… Gần 20 năm trước nơi đây gập ghềnh, trồi sụt, bom đạn còn đầy, chả mấy ai dám bước chân tơi, mình thèm đất canh tác nên lăn vào  mua, rồi bồi đắp, chăm bẵm, bây giờ cao su xanh tốt thế này, bỏ sao được anh. Ở đây bọn tôi vẫn nói “một ngày không ngửi thấy mùi bùn đất là sanh bệnh”, nói thiệt đó anh. Cũng nhiều cò đất đến gạ mua, họ nói bán rồi mua cái ô tô chạy chơi, cày cuốc mãi chi cho khổ, nhưng nếu nghe họ thì mình chán mà ốm mất. Trông thấy cái cây khoai mỳ nó cao lên, củ nó mập, thấy  mủ cao su kỳ này khá… mình thấy sướng, chứ đi ô tô, đi nhậu, đi karaoke đâu có sướng bằng. Hơ hơ, anh Phong cười tít rồi nhìn vợ đang nguýt dài. “Đố anh bỏ cái rẫy này mà đi được đấy? Nhớ mùi cao su chịu sao thấu”- chị Lan cười nói.

-Vậy là anh chị quyết giữ đất, giữ vườn cao su này rồi. Anh chị có tin là mình sẽ được trả lại lẽ công bằng không?

-Thiệt tình với anh, suốt 9 năm trời kêu cứu khắp nơi, Quốc hội lên tiếng nhiều mà đến nay vụ án vẫn chưa được kháng nghị tái thẩm, vợ chồng tôi vẫn phải sống trong nỗi oan ức, nên cũng nản. Mặc dù đất của mình vẫn sử dụng nhưng bản án oan sai vẫn treo đó, đau lắm chớ. Nhưng từ khi Tạp chí Pháp lý cuối tháng 9 -2010 có bài: ” Đồng Nai – Có căn cứ giải quyết lại vụ án  theo thủ tục tái thẩm”, tác giả là ông Đỗ Văn Chỉnh,  Nguyên Thẩm phán, Trưởng ban Thanh tra TANDTC, phản ánh về vụ án oan sai này, thì chúng tôi tin là sớm hay muộn mình cũng sẽ được minh oan.

Chị Lan vô nhà lấy ngay cuốn Tạp chí đã cũ sờn, đọc lớn một đoạn: “Như vậy điều hiển nhiên là việc bà Mỹ đòi lại số tiền cày, tiền mua đất của ông Quang đã giải quyết xong và điều đó có nghĩa là bà Mỹ không có quyền gì đối với  2 ha đất mà vợ chồng ông Phong bà Lan đang sử dụng nữa. Việc ông Phong, bà Lan được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất vào ngày 19-4-1997 cho thấy chính quyền đã căn cứ vào việc giải quyết trên đây. Việc vợ chồng ông Phong sử dụng 2 ha đất theo giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hợp pháp này không có liên quan gì đến bà Mỹ… Trong trường hợp ông Quang chưa trả cho bà Mỹ 5,7 chỉ vàng thì bà Mỹ có quyền khởi kiện tại Tòa án để yêu cầu ông Quang trả nợ. Đây là quan hệ về tài sản trong việc thực hiện nghĩa vụ thanh toán, bà Mỹ không có quyền khởi kiện tranh chấp quyền sử dụng 2 ha đất đối với ông Phong, bà Lan”.  Rõ ràng như vậy rồi mà anh.

**
Chia tay vợ chồng anh Phong, chị Lan tôi mang theo nỗi buồn trong ánh mắt của họ. Không lẽ những người gắn bó máu thịt với đất, với cây cối như vậy lại mất đất vì những quyết định oan sai, cho những người buôn đất trao tay kiếm lời. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khi giữ cương vị Chủ tịch Quốc hội từng nhấn mạnh: Không thể nói đến một nhà nước pháp quyền thực sự của dân, do dân và vì dân nếu vẫn còn nhiều người dân phải chịu oan ức, bất công, hoặc tính mạng, tài sản và danh dự của họ bị xâm hại bởi những quyết định không công bằng, trái luật của cơ quan tư pháp, trong đó có các bản án, quyết định của Tòa án…

Vì vậy, cũng như họ, tôi có niềm tin rằng bản án sẽ được kháng nghị tái thẩm.

Lưu Thái Bảo

Hiệu trưởng trường mầm non ăn chặn tiền học sinh

Dù năm học mới đã bắt đầu được hơn nửa tháng, nhưng tại trường Mầm non xã Vũ Xá chưa được một ngày bình yên, các cô giáo phản đối, phụ huynh bất an… vì cô hiệu trưởng mới của trường đã từng mắc nhiều sai phạm khi còn làm hiệu trưởng tại trường cũ.

Cô Đào Thị Lan Anh khi còn là  hiệu trưởng  trường Mầm non xã Song Mai ((huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên) từng có rất nhiều sai phạm, và đã bị kỷ luật. Song cô vẫn được huyện bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường Mầm non xã Vũ Xá, mặc dù đang trong quá trình thi hành kỳ luật (12 tháng, tính từ ngày 15/8/2011). Tìm hiểu về vấn đề này,phóng viên VTC News đã ghi nhận được rất nhiều ý kiến bất bình, lo lắng của các bậc phụ huynh cũng như cô giáo trường Vũ Xá.

Không dám đưa con tới trường

Ngay trong ngày khai giảng năm học mới của trường Vũ Xá ( 5/9/2011), hoang mang trước những thông tin về sai phạm của cô hiệu trưởng mới, đa phần các bậc phụ huynh có con trong độ tuổi tới trường (từ 1 – 5 tuổi) đã không dám đưa con đi gửi tại trường.

Hiệu trưởng trường mầm non ăn chặn tiền học sinh
Các cháu nhỏ đang trong giờ học tại một lớp học của trường Mầm non Vũ Xá.


Cô Phạm Thị Đoan, phó hiệu trưởng trường Mầm non Vũ Xá cho biết, việc bổ nhiệm cô Đào Thị Lan Anh về giữ chức hiệu trưởng của trường đã gây bức xúc trong các bậc phụ huynh, nên trong ngày khai giải và những ngày sau đó tỉ lệ trẻ đền trường rất thấp. Chỉ khi các cô giáo đến tận nhà vận động, thì phụ huynh mới tạm thời yên tâm đưa con tới trường.Trong ngày khai giảng năm học 2011 – 2012 tổng cả hai khu của trường (khu tâp trung có 6 lớp, khu Cộng Vũ có 3 lớp) chỉ có 69 trẻ tới trường trên tổng số là 270 trẻ trong độ tổi đi mầm non của toàn xã Vũ Xá. Một ngày sau đó số trẻ tới lớp cũng chỉ đạt 116/270 trẻ. Từ ngày 8/9 tới nay số trẻ đến trường trung bình khoảng 140/270.

Bà Nguyễn Thị Tuất (thôn Cộng Vũ, xã Vũ Xá) mẹ cháu Phạm Thị Hồng Luyến (học lớp 2 tuổi trường Vũ Xá) kể lại: “Từ cuối tháng 8 tôi đã nghe nhiều tin đồn về việc cô Đào Thị Lan Anh sẽ là hiệu trưởng mới của trường Vũ Xá, mà cô này trước đây đã có nhiều sai phạm tại trường Mầm non xã Song Mai .Lúc đấy tôi cũng chỉ bán tin bán nghi.Nhưng gần đến ngày khai giảng năm học mới, tôi nhặt được tờ rơi nói rằng cô Lan Anh khi còn làm hiệu trưởng trường Song Mai đã ăn chặn thực phẩm của các cháu, bớt tiền ăn trưa, xương gà hôm trước đã dùng nấu canh hôm sau lại rang lên cho các cháu ăn… thật không thể tin được”.

Ngày sau đấy, người dân xã Vũ Xá lại tiếp tục nhặt được tờ photocopy báo cáo của Phòng Giáo dục huyện Kim Động về việc xác minh nội dung đơn thư của giáo viên trường Song Mai, trong đó kết luận rất rõ những sai phạm của cô Đào Thị Lan Anh.

Hiệu trưởng trường mầm non ăn chặn tiền học sinh
Bà Nguyễn Thị Tuất (áo vàng thứ 2 từ phải sang) bức xúc về việc huyện luân chuyển cô Lan Anh sang làm hiệu trưởng trường Vũ Xá.


“Nếu báo cáo chúng tôi nhặt được là đúng, với 15 nội dung bị tố cáo, Phòng giáo dục huyện đã xác định đến 11 nội dung cô Lan Anh làm sai, vi phạm, thực hiện sai quy chế trong nhà trường, ứng xử với giáo viên không đúng mức, có lời lẽ thiếu tính sư phạm trong nhà trường… Cô giáo là mẹ thứ hai của các cháu mà có nhiều sai phạm như thế, với tư cách như thế, thử hỏi làm sao tôi dám đưa con mình tới gửi nữa?”, nói đến đây, bà Tuất không kìm nổi sự bức xúc của mình. Vì vậy, trong mấy ngày liền sau ngày khai giảng, bà Tuất kiên quyết không cho con mình tới gửi tại trường Vũ Xá. Chỉ khi các cô giáo của trường đến vận động, thuyết phục bà Tuất mới chấp nhận đem con gửi tại trường. “Nếu tới đây xã không có câu trả lời thỏa đáng, về việc luẩn chuyển một cô giáo sai phạm như thế tới đây, thì tôi sẽ không cho cháu tới trường nữa”, bà Tuất kiên quyết.

Giáo viên bất an

Ngay sau khi nhận được quyết định điều chuyển cô Đào Thị Lan Anh về làm hiệu trưởng trường Vũ Xá (ngày 31/8/2011), các giáo viên đang công tác tại trường đã đồng loạt phản đối, và làm đơn đề nghị không tiếp nhận cô Lan Anh gửi lên lãnh đạo xã, phòng Giáo dục, lãnh đạo huyện.

Theo cô Đoan, việc huyện Kim Động luân chuyên cô Lan Anh từ trường Song Mai sang trường Vũ Xá có gây nhiều bức xúc trong đội ngũ giáo viên trường Vũ Xá, dẫn đến tình trạng không ổn định tại trường trong thời gian vừa qua.

“Nhưng đây là quyết định của cấp trên, chúng tôi là cấp dưới vẫn phải tiếp nhận. Chúng tôi chỉ hy vọng cấp trên xem xét lại theo tâm tư, nguyện vọng của người dân, và giáo viên đang công tác tại trường. Để có thể làm bậc cha mẹ yên tâm gửi con tới trường, và các giáo viên yên tâm công tác”, cô Đoan nhấn mạnh.

Hiệu trưởng trường mầm non ăn chặn tiền học sinh
“Đây là quyết định của cấp trên, chúng tôi là cấp dưới phải tiếp nhận”- Cô Đoan nói.


Cô Phạm Thị Ngoãn, giáo viên khu Cộng Vũ (trường Vũ Xá) nói giọng đầy bức xúc: “Với những sai phạm của cô Lan Anh như vậy, huyện đã có quyết định xử lý kỷ luật rồi. Đáng lẽ phải để cô ấy ở lại tại trường xảy ra sai phạm để cô ấy phấn đấu sửa sai, khắc phục hậu quả. Chứ sao lại chuyển cô sang trường chúng tôi?”.Cũng theo cô Ngoãn, hiệu trưởng trước của trường Vũ Xá là cô Trần Thị Tiềm cũng có sai phạm, đã được chuyển đi trường khác, giờ huyện lại bổ nhiệm cô Lan Anh với nhiều sai phạm nghiêm trọng hơn sang đây. Cô Ngoãn thẳng thắn “chúng tôi không thể chấp nhận được một người lãnh đạo mình có tư chất như thế”.

Ngoài ra, theo thông tin các giao viên trường Vũ Xã cung cấp, sau khi gửi đơn đề nghị không tiếp nhận cô Đào Thị Lan Anh về làm hiệu trưởng của trường lên xã, huyện các cô đã phải chịu nhiều sức ép từ lãnh đạo xã, yêu cầu các cô rút đơn lại…

Theo VTC

Vụ Sonadezi Long Thành xả thải bẩn: Tổng cục Môi trường còn… chờ

Sonadezi Long Thành xả thải bẩn ra môi trường gây bức xúc trong dự luận. Tuy nhiên, phía cơ quan quản lý môi trường vẫn chưa có thái độ gì ngoài việc… chờ thêm thông tin.

Hội Nông dân xã Tam An, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai phản ánh: Ngày 19/9, nhà máy xử lý nước thải của Công ty cổ phần dịch vụ Sonadezi Long Thành (thuộc Tổng Công ty Sonadezi Đồng Nai) đã xả nước thải bẩn tràn qua đường nhựa, bốc mùi hôi nồng nặc, khiến các hộ dân tại ấp 2 tại khu vực vô cùng bất bình, kéo nhau lên UBND xã trình báo.

Cống xả thải ra rạch Bà Chèo rồi ra sông Đồng Nai của Sonadezi Long Thành. (Ảnh: Lao động)

Trước đó, đêm 3/8/2011, Cảnh sát môi trường (PC 49), Bộ Công an đã bắt quả tang, lập biên bản Sonadezi Long Thành xả thải bẩn ra môi trường. Tuy nhiên, đến nay đã hơn một tháng rưỡi điều tra, vẫn chưa có kết luận chính thức. Trong khi đó, Hội Nông dân xã Tam An đã nhận hơn 220 đơn kiện của người dân yêu cầu Sonadezi bồi thường thiệt hại, với tổng số tiền lên tới gần 14 tỉ đồng

Trả lời PV Dân trí về vụ việc này, ông Bùi Cách Tuyến, Tổng Cục trưởng Tổng Cục Môi trường – Bộ Tài Nguyên và Môi trường (TN&MT) cho biết: chưa nắm được thông tin mới có liên quan đến Sonadezi Long Thành.

“Hiện Tổng cục chưa đưa ra thái độ gì được và phải chờ thêm, bởi Hội Nông dân vẫn đang tiếp nhận đơn kiện của người dân. Cùng đó, phía PC49 vẫn đang trong quá trình thu thập tài liệu, hoàn thiện hồ sơ, sau đó mới chuyển sang Bộ, rồi đến Cục. Khi có hồ sơ đầy đủ, chúng tôi mới đưa ra hướng giải quyết”- ông Tuyến nói.

Trước đó, khi gặp gỡ báo chí và nhận được phản hồi của dư luận về vai trò của Bộ TN&MT trong vụ việc Sonadezi Long Thành, tân Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang đã khẳng định quan điểm sẽ cương quyết xử lý sai phạm của doanh nghiệp xả thải trái phép, gây ô nhiễm môi trường.

Được biết, Sonadezi Long Thành cũng là đơn vị đã từng đạt những giải thưởng về môi trường.

P.  Thanh

Theo dân trí

Học sinh phải bơi qua sông đến trường

Sáng sớm, khi sương mù còn giăng khắp bản làng, hàng chục học sinh ở xã miền núi Trọng Hóa (Minh Hóa, Quảng Bình) vội cởi quần áo ngoài cho vào túi nylon, mặc quần cộc bơi qua dòng Khe Rào để tới trường học.

Nằm cách trung tâm xã Trọng Hóa chừng 7 km, bản Ông Tú có 20 hộ dân với 106 nhân khẩu, trong đó có 14 em đang học tiểu học. Bản Ka Óoc gần đó cũng có hơn chục em học tại trường THCS Trọng Hóa. Do nằm bên kia sông Khe Rào (thượng nguồn sông Gianh), hai bản trở nên biệt lập với thế giới bên ngoài.

Ngày nào cũng vậy, học sinh bản Ông Tú và Ka Óoc phải thức dậy thật sớm vượt quãng đường đồi dốc xuống sông Khe Rào. Như một thói quen, các em cho cặp sách, quần áo vào vào túi nylon chuẩn bị từ trước rồi cùng bơi qua sông. Nhiều em không mang theo túi nylon thì bơi một tay, tay còn lại giơ cao cặp sách lên đầu cho khỏi ướt.

Gần một năm nay, học sinh bản Ông Tú và Ka Oóc xã Trọng Hóa phải bơi qua sông học chữ. Ảnh: Văn Nguyễn.

“Vào mùa lũ, tụi em phải nghỉ học chừng một tháng vì nước sông Khe Rào chảy xiết, không thể bơi qua được”, em Hồ Danh, học sinh lớp 4A, trường tiểu học Hưng nói. Danh cho biết, em và các bạn đều sợ bơi qua sông, nhưng vì muốn học cái chữ nên phải cố rướn mình qua những đoạn nước sâu, chảy xiết. “Mùa đông nước cạn bớt nhưng tụi em vẫn phải lội qua những chỗ nước sâu. Vào lớp học chân tay ai cũng run cầm cập”, Danh kể.

Việc bơi qua đoạn sông rộng chừng 20 mét với học sinh nam chỉ mất vài phút, nhưng với em nữ là thử thách. Hồ Thị Thoi, học sinh lớp 8 trường THCS Trọng Hóa vẫn nhớ như in ngày tập bơi để đi học.

“Ngày đó mấy đứa bạn dẫn em ra bờ sông nói muốn đi học thì phải biết bơi qua bên kia sông. Em thích đi học nhưng nhìn nước chảy mạnh quá nên cứ bước xuống lại nhảy lên bờ. Mấy bạn vừa bơi vừa kéo em qua, uống mấy hớp nước liền. Sau đó em nhờ bạn dạy bơi để được đi học”, Thoi kể.

Bản Ông Tú có 8 em đang học mẫu giáo ngay tại bản, các cô giáo lại phải tìm cách qua sông để đến lớp. Năm 2009, cô Đinh Thị Thức, giáo viên trường mầm non Trọng Hóa, ngồi thuyền qua sông Khe Rào vào bản Ông Tú dạy học, bất ngờ thuyền lật úp, cô giáo ngã xuống sông. May mắn một người dân phát hiện, kịp thời bơi ra cứu.

Ông Hồ Nhung, 79 tuổi, trưởng bản Ông Tú cho biết tình trạng học sinh đi học phải bơi qua sông diễn ra từ mùa đông năm 2010. Trước đây, xã cấp thuyền cho bản nhưng đến mùa lũ do bảo quản không tốt nên thuyền bị cuốn trôi. Sau đó học sinh ở bản muốn đi học thì phải biết bơi, không kể lớn hay nhỏ.

“Người ở bản chưa ai gặp nạn ở đoạn sông này nhưng hiểm nguy có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Bà con ai cũng muốn có được một cây cầu để cho tụi nhỏ đi học, người lớn đi làm mà mong hoài chưa được”, ông nói.

Ngày 17/9, học sinh bản Ông Tú đã được huyện cấp cho một chiếc thuyền và áo phao để qua sông. Tuy nhiên, ông Đinh Xuân Tiến, Chủ tịch UBND xã Trọng Hóa cho rằng việc cấp thuyền và áo phao cho học sinh qua sông chỉ là giải pháp tạm thời.

“Xã đã kiến nghị lên cấp trên xây cầu cho dân bản. Nếu có kinh phí, phía xã sẽ mở tuyến đường thông từ bản Ông Tú lên bản Ka Óoc (cách nhau chừng 3 km) để người dân đi lại thuận tiện hơn. Riêng phương án di dân, chúng tôi cũng đã tính đến nhưng không khả thi vì muốn người dân bám bản, giữ rừng”, ông Tiến nói.

Trao đổi với VnExpress, ông Đinh Quý Nhân, Chủ tịch huyện Minh Hóa cho biết Sở Giao thông Vận tải tỉnh Quảng Bình đã đi khảo sát và báo cáo Bộ Giao thông Vận tải. Tuy nhiên, kinh phí xây cầu ở bản Ông Tú quá cao, trong khi huyện còn nghèo nên giải pháp trước mắt là tăng cường phụ huynh đưa đón con em đi học và cấp áo phao.

Văn Nguyễn

Theo VNE

%d bloggers like this: