//
archives

Tin tức Sự kiện

This category contains 603 posts

‘Khai man bằng cấp, nhận bừa kiến thức cũng là tham nhũng’

“Họ là những người hư danh. Đồng thời không ít người, khi đã đạt được chức vụ thì ngộ nhận, thiếu khiêm tốn”.

Nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Vũ Mão đã dành cho PV Báo điện tử Giáo dục Việt Nam hơn hai giờ đồng hồ để trao đổi về những vấn đề nội cộm trong công tác quản lý cán bộ hiện nay. Theo ông, công tác tuyển chọn cán bộ vẫn còn quá coi trọng bằng cấp và nếu ai khai man bằng cấp, nhận bừa kiến thức thì đó cũng là một dạng tham nhũng.

Nguyên Chủ nhiệm VP Quốc hội Vũ Mão

Công tác đánh giá cán bộ có vấn đề

Liên tiếp trong những ngày qua, nhiều sự kiện liên quan đến bệnh háo danh và gian dối của quan chức đã làm nóng dư luận. Thứ trưởng một Bộ khai man bằng Tiến sĩ, Phó Ban Phòng Chống Tham nhũng một thành phố phía Nam ghi chức danh lên thiệp cưới của con, rồi chuyện Vụ phó Vụ quản lý Thị trường trong nước Bộ Công thương mạo nhận đã đi thi toán quốc tế năm 1982… Ông có bình luận gì về những sự việc này?

Ông Vũ Mão: Tôi có theo dõi những thông tin này trên báo chí và rất buồn khi có một bộ phận không nhỏ cán bộ lãnh đạo là đảng viên mắc sai phạm, hoặc cách ứng xử không đúng mực, để xảy ra những điều tiếng không tốt, khiến lòng tin của nhân dân bị suy giảm. Chúng ta cũng cần xem lại công tác quản lý cán bộ, khi mà ngày càng có nhiều chuyện như thế này xảy ra.

Những chuyện như vậy trở thành trò cười và khiến dư luận xã hội phản ứng là dễ hiểu. Dư luận dị ứng và coi khinh những hành vi như thế. Những ngày gần đây, báo chí đã nói về trường hợp cán bộ khai man bằng cấp, cũng như những người có tấm bằng mà không đúng với trình độ thực có của mình với mục đích để có đủ điều kiện thuận lợi được đề bạt vị trí lãnh đạo.

Theo tôi, đây cũng là một dạng tham nhũng. Nhận định này chắc rằng chưa có mấy người nghĩ tới vì anh đã biến cái không phải của anh trở thành cái của anh, như thế là tham nhũng rồi.

Có quá lời không nếu nói những cán bộ này khá tùy tiện về lối sống, thưa ông?

Ông Vũ Mão: Đây là những điểm tối kỵ mà mỗi cán bộ lãnh đạo đã nằm trong hàng ngũ của Đảng cần phải tránh, không để mình vướng vào, vì khi những chuyện không hay đó xảy ra thì trước tiên những người liên quan trực tiếp bị đánh giá về tư cách đạo đức, sau đến nữa là tổ chức nơi các đồng chí này công tác cũng bị ảnh hưởng. Có thể thấy trong xã hội ta hiện nay, còn không ít người chạy theo bằng cấp, chạy theo danh vọng.

Họ là những người hư danh. Đồng thời không ít người, khi đã đạt được chức vụ thì ngộ nhận, thiếu khiêm tốn. Có những người rất khôn ngoan, bên ngoài tỏ ra khiêm tốn, nhẹ nhàng nên được quý mến, nhưng bên trong thì khác. Như vậy công tác đánh giá cán bộ vẫn còn những vấn đề cần xem xét lại và sử chữa ngay từ cơ chế.

Thời ông còn là Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội có những vụ việc xảy ra như thế không?

Ông Vũ Mão: Có chứ, cũng không ít, nhưng bây giờ thì nhiều hơn. Tôi được tham gia Trung ương tương đối sớm nên có điều kiện gần gũi và quan sát các lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước ở thời điểm ấy để giúp cho mình những bài học về đường đời. Riêng về việc khai trình độ học vấn trong lý lịch của các đồng chí ấy thì có những điều đáng nói.

Lúc đầu, tôi ngạc nhiên vì có không ít đồng chí khai trình độ học vấn của mình là lớp 4, lớp 5, lớp 7… Nhưng càng suy nghĩ tôi càng thấy cảm phục các đồng chí ấy.

Tôi học tập ở các đồng chí ấy về đức tính thật thà với Đảng, với dân. Tuy học vấn khai như vậy nhưng thực tế trình độ của các đồng chí ấy khá uyên thâm, giải quyết công việc bài bản, diễn thuyết trước công chúng rất hay.

Điều quan trọng mà chúng ta vẫn nói đó là học phải đi đôi với hành, học tập kiến thức là điều cần thiết cho tất cả mọi người, nhưng thực tiễn cũng vô cùng quan trọng. Ở vào thời kỳ kháng chiến, điều kiện học tập khó khăn, nhưng các đồng chí cán bộ cách mạng vẫn tự thân phấn đấu, họ tự học, tự trau dồi kiến thức từ lớp người đi trước, từ thực tế cuộc sống, học tập kinh nghiệm xây dựng đất nước từ nhiều quốc gia khác… sự phấn đấu ấy đã giúp cho nhiều đồng chí cán bộ lãnh đạo của Đảng, Nhà nước cho dù không được học tập bài bản từ nhỏ, nhưng qua thực tiễn đã bồi đắp được kiến thức và đó là nền tảng bền vững cho việc điều hành các hoạt động xây dựng đất nước nhiều năm sau này.

Vậy theo ông, với những cán bộ mắc “bệnh” gian dối và háo danh, ông xử lý ra sao?

Ông Vũ Mão: Tôi là người luôn cân bằng được tình và lý, tuy nhiên đã là những việc thuộc về nguyên tắc thì bất di bất dịch, chỉ có điều, cách làm thì sao cho hợp lý, mềm mỏng để cấp dưới cùng chia sẻ, cùng cộng tác. Mỗi con người đều có một cá tính khác nhau, như vậy mình nói với người này thì cách nói ấy hợp lý, nhưng chưa chắc với người khác đã là ổn và hành động cũng như vậy.

Quả thực là ở vị trí lãnh đạo mà phải xử lý, phải kiểm điểm cán bộ của mình là một việc làm rất khó, rất buồn và cái khó nhất chính là ở tình cảm.

Tôi có thể nói thế này, người mắc sai phạm thì phải chịu trách nhiệm, nhưng không vì cái sai ấy mà định kiến, cần nhìn thấy, thậm chí cố tìm cho ra được những cái tốt ở họ. Tuy nhiên, sai phạm thì cũng phải tùy từng mức độ, có những sai phạm đã quá lớn, quá rõ ràng thì phải xử lý nghiêm minh, không thể vì một hai trường hợp mà để điều tiếng xấu cho một tập thể, cho một cơ quan, cho một cấp ủy Đảng.

Bên cạnh đó, việc xử lý sai phạm của cán bộ cũng cần phải kịp thời và minh bạch, nhiều trường hợp cần cung cấp để nhân dân nắm được thông tin và rút ra các bài học cần thiết. Làm được như thế là ta đã làm theo tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, bởi suy cho cùng cán bộ lãnh đạo được bầu ra là để phục vụ nhân dân, là công bộc của nhân dân.

Tình trạng chạy theo bằng cấp đã đến mức đáng báo động

 Ông là người không chạy theo “guồng quay” bằng cấp. Tại sao vậy?

Ông Vũ Mão: Trước kia có thời kỳ tôi là cán bộ giảng dạy ở Đại học Thủy Lợi. Sau đó, tôi chuyển về công tác ở Ty Thủy lợi Quảng Ninh, dần dần tham gia hoạt động chính trị rồi lại về Hà Nội. Khi là Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn rồi về công tác ở Quốc hội, một số bạn bè khuyên tôi nên dành thời gian hoàn thành các chương trình theo quy định để có bằng cấp cao hơn.

Trong lòng cũng muốn lắm chứ, nhưng tôi nghĩ công việc được giao rất nặng nề phải cố gắng hoàn thành. Tôi tự nhủ, phải cố gắng học hỏi trong thực tiễn để kịp bắt nhịp với công việc đang làm.

Đến nay đã được nghỉ hưu, tôi cảm thấy vui vẻ và thảnh thơi vì đã làm tròn trách nhiệm được giao với tinh thần sáng tạo, quan hệ tốt với đồng nghiệp, gần gũi cơ sở, gắn bó với nhân dân, được mọi người quý mến.

Xét một cách công bằng, không thể phủ nhận bằng cấp là thước đo đánh giá cơ bản về năng lực của mỗi cá nhân, để việc tuyển chọn nhân sự được thuận lợi. Đối với các ngành khoa học, nhà trường… rất cần những người có trình độ cao thì việc có học hàm, học vị là lẽ đương nhiên. Nhưng trong xã hội ta vẫn còn không ít người lấy bằng cấp cao chỉ là để “khoe mẽ”, vì thế cần được chấn chỉnh.

Theo nhận định của ông thì vì sao chuyện bằng cấp vẫn được coi trọng một cách thái quá và đó có phải là nguyên nhân dẫn đến việc thi học lấy bằng tràn lan như hiện nay?

Ông Vũ Mão: Chúng ta thực hiện cơ chế thị trường thì việc chịu tác động sâu sắc của nó là đương nhiên. Ai cũng hiểu rằng, cơ chế thị trường xuất phát từ chủ nghĩa tư bản – là đồng tiền.

Riêng trong lĩnh vực tuyển chọn cán bộ cũng chịu tác động mạnh mẽ. Tình trạng chạy theo bằng cấp đã đến mức báo động. Với tư duy của “người mắc bệnh nghề nghiệp – nghề Thủy lợi” thì tình trạng này đã đến mức báo động số 3. Việc có nhiều sơ hở trong cơ chế, chưa đi vào thực chất mà vẫn quá coi trọng bằng cấp khiến người ta phải chạy đua để có bằng, nhiều vị trí lãnh đạo không nhất thiết phải có bằng cấp cao bởi vì anh làm quản lý khác với anh làm nghiên cứu, nhưng đa số đều muốn có bằng cấp cao, cho dù cái bằng ấy chỉ để oai mà thôi.

Tôi nghĩ rằng, trong hàng ngũ lãnh đạo với nhau, ai có năng lực thì đều biết và nể nhau, chứ đâu phải vì cái bằng.

Ta thực hiện cơ chế thị trường trong điều kiện đi lên Chủ nghĩa Xã hội thì cần coi trọng việc nghiên cứu xây dựng Thượng tầng kiến trúc cho phù hợp.  Theo tôi cái căn bản nhất là cần phải có là dân chủ. Chế độ dân chủ trở thành mắt xích chủ yếu giữa kinh tế thị trường với thể chế chính trị.

Chúng ta mong muốn xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng và văn minh nhưng thực tế thì ngay trong công tác tuyển chọn cán bộ vẫn có điều chưa ổn. Thí dụ, khi chọn người ưu tú để đưa vào cơ quan dân cử hoặc đề bạt lãnh đạo ở một cấp nào đó, nếu làm một cách có lộ trình, công khai thì những người ứng cử sẽ phải chứng minh năng lực của mình trước nhân dân.

Trong phạm vi hẹp hơn của một Bộ nào đó thì cán bộ nhân viên cũng cần phải biết về quá trình công tác, thành tích đạt được của những người được đề bạt, điều đó sẽ giúp chọn lựa những cán bộ lãnh đạo tốt. Cách làm hiện nay không thể thu hút được người tài.

Nói là dân chủ trong công tác cán bộ, nhưng theo tôi có thể có tới vài chục phần trăm, thậm chí có nơi tới 50% các trường hợp đề bạt cán bộ lãnh đạo chưa thực sự dân chủ, mà như vậy thì cũng có nghĩa là chúng ta vẫn đang bỏ sót người đủ cả tài và đức, không ít trường hợp chọn nhầm những người chỉ vì mưu cầu cá nhân. Những vụ việc liên quan tới nhiều cán bộ lãnh đạo thời gian qua chính là những minh chứng điển hình.

Ngọc Quang
Theo giaoduc.net.vn

Advertisements

Nụ cười và những đám tang day dứt ở “Vương quốc cô đơn”

Khi mẹ qua đời tại Trung tâm, cả bốn con trai con gái (chưa hề một lần được mẹ khai trong hồ sơ nộp cho nhà dưỡng lão) đi xe hơi riêng đến chịu tang và khóc than mẹ. Nhưng sau khi xong phần an táng, những người con đều hỏi rằng mẹ mình có để lại di chúc gì không. Khi biết mẹ mình đột ngột nhắm mắt không trăng trối điều gì, cả đám con gây gổ với nhau rồi… bỏ đi không một lời từ giã.

Tình bạn ở “Vương quốc cô đơn”

Tuy được gọi bằng cái tên “Vương quốc cô đơn” nhưng ở Trung tâm Bảo trợ Xã hội III (thôn Miêu Nha, xã Tây Mỗ, huyện Từ Liêm, Hà Nội) không hề thiếu tình bạn, tình người và những thứ tình cảm cao quý này còn được viết nên bằng những câu chuyện cảm động.

Cán bộ Trung tâm Bảo trợ Xã hội III đọc sách, báo cho các cụ nghe

Cụ bà Nguyễn Thị Q. và Nguyễn Thị H. ở khu người già cô đơn là một ví dụ. Cụ Q. đã ở cái tuổi gần đất xa trời,  việc sinh hoạt đi lại chẳng còn dễ dàng, vậy nên ngày ngày, ngoài sự chăm sóc của cán bộ, cụ H. đã phụ giúp chăm sóc cho cụ. Năm ngoái, cụ Q. ốm một trận thập tử nhất sinh, cụ H. đã luôn bên cạnh chăm nom, nâng đỡ. Mỗi khi cụ H. trái gió trở trời, cụ Q. cũng đứng ngồi không yên.

Cụ Quản xúc động chia sẻ: “Người ta nói “trẻ cậy cha, già cậy con”, tụi tôi lấy ai mà cậy?. Chỉ biết cậy nhờ vào sự tận tâm của các anh chị trong Trung tâm với các bà, các ông xung quanh thôi. Bà H. với tôi còn hơn chỗ ruột thịt”.

“Chúng tôi đi đâu cũng có nhau, có chuyện gì cũng cùng nhau tâm sự cứ như thể là một đôi vậy” – cụ H. cũng nói vui.

Còn cụ Ch. và cụ T. như một đôi bạn thân thiết trong lĩnh vực cờ tướng. Mỗi ngày hai cụ ông này lại dành vài tiếng để chơi cờ với nhau. Chúng tôi đến phòng khi hai cụ đang đấu cờ, vừa đi nước cờ cụ Ch. vừa tâm sự:“Thú vui cờ tướng giúp chúng tôi giải sầu, này nhé, hôm trước tôi thắng cụ ấy 3 ván liền mà không gỡ đó, hôm nay có lẽ phải nhường đây”. “Thì ông cứ chơi thẳng tay xem ai thắng”. “Đã vậy tôi không nhường ông nữa” – ông Tĩnh hóm hỉnh. Rồi các cụ lại cười phá lên vui vẻ.

Sống trong Trung tâm với rất nhiều lứa tuổi, nhiều hoàn cảnh khác nhau, tâm tính mỗi người mỗi khác, nhưng các cụ ông, cụ bà vẫn luôn động viên, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Người khỏe thì chăm sóc người yếu trong những lúc ốm đau, bệnh tật. Dù rằng sự chăm sóc cũng chỉ dừng lại ở những công việc nhỏ nhặt như: Lau mặt, lấy nước… song cũng đủ để biết họ khát khao thế nào một bàn tay chăm sóc ở tuổi xế chiều. Hơn lúc nào hết, tình bạn giữa những người già cùng cảnh ngộ ấy đã gắn kết họ gần nhau hơn, giúp họ tìm được hạnh phúc, niềm vui để sống.

Những đám tang day dứt

Ông Bùi Tiến Thành – Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội III nói rằng, ông cảm thấy buồn nhất là mỗi khi có cụ nào qua đời. Theo quy định của Nhà nước, Trung tâm tổ chức mai táng đàng hoàng, nhưng khi đưa tang thì day dứt lắm… Thường thì đám tang chỉ có nhân viên của Trung tâm và những người bạn già tiễn đưa, ít thấy con cái vào đưa tang. Thế nhưng cũng có những đám tang đông người đến bất ngờ. Ô tô lớn, nhỏ ùn ùn dừng trước cổng Trung tâm, còn đông hơn cả đám tang ở dưới phố.

Nhiều nhân viên Trung tâm cứ nhớ mãi câu chuyện trước đây có hai người đàn ông trung niên thuê xe ôm đưa một ông lão đau yếu đến Trung tâm. Họ bảo, mình là người trong thôn thấy “ông già này không còn người thân, không ai chăm sóc” nên mủi lòng đưa ông đến Trung tâm nhờ giúp đỡ. Mãi cho đến khi ông lão qua đời, hai người đàn ông kia mới xuất hiện trở lại thắp một nén nhang rồi bỏ đi. Một người họ hàng xa với ông cụ đến dự đám tang cho biết đó là hai người con trai ruột của cụ. Vì đùn đẩy trách nhiệm nuôi bố nên cuối cùng họ thống nhất “phương án” đưa bố mình vào Trung tâm nuôi dưỡng người già.

Cách đây không lâu, Trung tâm Bảo trợ Xã hội III tổ chức đám tang cho cụ bà N.T.A., 89 tuổi. Gần chục năm sống trong Trung tâm, cụ A. đều cho biết mình góa bụa, không có con cái. Ngày chuẩn bị chôn cất cụ, có đôi nam nữ trông rất giàu có, sang trọng đến xin đưa tang. Mọi người hỏi thăm thì họ không nói gì, đến khi quan tài hạ huyệt chợt người đàn ông bật khóc:“Mẹ ơi, hai anh em con có tội lớn với mẹ lắm. Chúng con đã không lo lắng, nuôi dưỡng mẹ những ngày cuối đời. Chỉ vì nghe lời chồng, lời vợ mà đuổi mẹ ra đường. Chúng con là những đứa con bất hiếu”.

“Nhưng như thế vẫn còn đỡ tủi hơn câu chuyện của cụ bà S.” – ông Thành cho biết. Cụ S. sống ở Trung tâm rất lâu, hồ sơ cụ không cho biết còn con cái ngoài đời. Vậy mà khi cụ qua đời, cùng lúc cả bốn con trai con gái đi xe hơi riêng đến chịu tang và khóc than mẹ. Người nào cũng tỏ ra hối hận vì không được nhìn mẹ giây phút cuối, họ giành nhau xin phép Trung tâm đưa mẹ về chôn cất. Nhưng sau khi xong phần an táng, cả đàn con đều quay trở lại Trung tâm và hỏi rằng mẹ mình có để lại di chúc gì không. Khi biết bà cụ đột ngột nhắm mắt không trăng trối điều gì, cả đám con gây gổ với nhau rồi bỏ đi không một lời từ giã.

Ông Bùi Tiến Thành – Phó giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội III (thôn Miêu Nha, xã Tây Mỗ, huyện Từ Liêm, Hà Nội) cho biết: Trung tâm hiện có 96 cụ được sắp xếp thành 2 khu dành cho cụ ông và cụ bà riêng biệt. Hai cụ một phòng để có người chuyện trò, chăm sóc nhau lúc ốm đau, bệnh tật.

Vân Sam

Theo PLVN

Bệnh thành tích lấy đi “bờ xôi, ruộng mật”

Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của QH Phan Trung Lý đã lý giải, một trong nhiều nguyên nhân biến đất trồng lúa thành công trình là “lãnh đạo mới lên, muốn chứng tỏ thành tích công nghiệp hóa…”

Đây cũng là chủ đề “nóng” tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ QH chiều 29/9, khi bàn về Quy hoạch sử dụng đất đến năm 2020 và kế hoạch sử dụng đất 5 năm (2011-2015).

Lo ngại “vỡ quy hoạch”

Báo cáo của Chính phủ do Thứ trưởng Bộ TN&MT Nguyễn Mạnh Hiển trình bày cho thấy, 10 năm qua đã có thêm 350 nghìn ha đất lúa (trong đó có 270 nghìn ha lúa nước), thậm chí nhiều diện tích lúa đồng bằng vốn là “bờ xôi ruộng mật”, đã chuyển sang phát triển đô thị, khu công nghiệp…

Vẫn còn tình trạng quy hoạch đất phi nông nghiệp trên đất nông nghiệp có năng suất cao, diện tích đất lúa nước, trong khi địa phương còn các loại đất khác.

“Bờ xôi ruộng mật”, đã chuyển sang phát triển đô thị, khu công nghiệp. Ảnh HNM

Tuy vậy, trong bản Quy hoạch mới Chính phủ đề xuất: Đến năm 2002, quy hoạch diện tích đất trồng lúa tiếp tục giảm thêm 308 nghìn ha, còn khoảng 3,8 triệu ha. Tổng hợp đề xuất của các địa phương, diện tích trồng lúa còn bị cắt giảm nhiều hơn, chỉ còn 3,6 triệu ha vào năm 2020, giảm 508 nghìn ha.

Về câu hỏi, cắt giảm diện tích trồng lúa trong bối cảnh biến đổi khí hậu khó lường sẽ ảnh hưởng đến an ninh lương thực, Thứ trưởng Bộ TN&MT Nguyễn Mạnh Hiển trấn an: “Các chuyên gia trong một hội thảo gần đây đều cho rằng, với diện tích đất lúa “đến mức 3” (3 triệu ha), Việt Nam vẫn bảo đảm an ninh lương thực. Hơn nữa, khi mức sống của người dân tăng lên, nhu cầu thực phẩm nhiều hơn, lương thực giảm đi”.

Việc Chính phủ đề xuất chuyển đổi 45 nghìn ha trong số 308 đất trồng lúa làm khu công nghiệp đã khiến Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng lo ngại “vỡ quy hoạch”.

Ông lập luận, có khu công nghiệp sẽ “lôi về” dịch vụ phụ trợ, người dân đến sinh sống, lại phát sinh nhu cầu đất ở, giao thông, giáo dục, y tế…, nhiều khả năng tiếp tục lấy đi những “bờ xôi, ruộng mật” còn lại. Chủ tịch QH gợi ý, nên cân nhắc chuyển đổi đất rừng sản xuất thành đất khu công nghiệp, thay vì lấy đất lúa, tất nhiên quy hoạch khu công nghiệp phải đồng bộ với quy hoạch giao thông.

Được biết, Chính phủ đã giao cho Bộ NN&PTNT dự thảo Nghị định về quản lý, sử dụng đất lúa.

Câu hỏi trách nhiệm

Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của QH Phan Trung Lý tỏ ý xót xa khi cuối đường Pháp Vân – Cầu Giẽ đoạn địa phận Hà Nam, xưa là vùng chiêm trũng đồng lúa tốt tươi, nay đã được lấp đất để làm khu công nghiệp, trường đại học…, có nơi để “cỏ dại mọc đầy”…

Thực tế, hiện tượng này không chỉ ở Hà Nam mà ai cũng có thể nhìn thấy ở hai bên đường quốc lộ lớn, nhỏ ở nhiều tỉnh thành trên cả nước, vốn thuận lợi cho giao thông, vận chuyển, đi lại.

Vì sao đất trồng lúa hai bên đường quốc lộ lại được chọn để chuyển đổi mà không phải loại đất khác? Ông Phan Trung Lý lý giải, một trong nhiều nguyên nhân là do tư duy nhiệm kỳ, bệnh thành tích nên “chiều lòng” nhà đầu tư: “Lãnh đạo mới lên muốn có 5-6 công trình, chứng tỏ thành tích công nghiệp hóa. Nhà đầu tư xin thì cho rồi sửa quy hoạch, chuyển đổi mục đích sử dụng đất …”

“Ở Trung Quốc, chuyển đổi 0,3ha đất lúa sang mục đích khác phải trình lên Quốc vụ viện quyết. Ở ta nếu cứ thế này thì 3,8 triệu ha đất trồng lúa, thậm chí 3,6 triệu ha, cũng khó giữ nổi”, vị Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của QH, lo lắng.

Theo Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính và Ngân sách của QH Phùng Quốc Hiển, trong khi người nông dân mất đất sản xuất thì có những khu công nghiệp, khu đô thị, phần lớn diện tích… “bỏ hoang”.

Báo cáo thẩm tra quy hoạch của Ủy ban Kinh tế của QH cho thấy, trên cả nước đất khu công nghiệp đầu tư dàn trải, tỷ lệ lấp đầy đạt thấp, bình quân đạt 45,63%. Nhiều khu đô thị còn để trống kéo dài, không có người ở…

Không những thế, ông Phùng Quốc Hiển còn nói rằng, vi phạm đất đai là “phổ biến và nghiêm trọng”; “Làm việc với Kiểm toán Nhà nước và Thanh tra Chính phủ cho thấy việc sử dụng đất đai lãng phí, vi phạm, thất thoát rất nhiều…”

Văn Tiến

Theo bee.net.vn

Cuộc sống kinh hoàng trên con sông linh thiêng nhất Ấn Độ

Có lẽ hiếm một nơi nào mà sự ô nhiễm và cuộc sống lại kinh dị như trên dòng sông Hằng nổi tiếng Ấn Độ. Việc hỏa táng thi thể người chết rồi thả trôi sông, hay theo những đám tang truyền thống chỉ gói xác trong tấm vải niệm và thả xuống sông Hằng đã trở thành một nghi lễ linh thiêng của người Ấn Độ. Sau đó, chính trên dòng sông này, người ta tắm rửa, sinh hoạt hàng ngày rất đỗi bình thường, thậm chí họ còn múc nước tại đây để ăn uống.

Sinh hoạt gần một xác chết đang thối rữa

Sông Hằng là con sông quan trọng nhất của tiểu lục địa Ấn Độ. Sông Hằng dài 2.510 km bắt nguồn từ dãy Hymalaya của Bắc Trung Bộ Ấn Độ, chảy theo hướng Đông Nam qua Bangladesh và chảy vào vịnh Bengal. Sông Hằng có lưu vực rộng 907.000 km², một trong những khu vực phì nhiêu và có mật độ dân cao nhất thế giới. Tên của sông được đặt theo tên vị nữ thần Hindu Ganga.

Những người dân tộc Hindu, dân tộc chiếm đa số trong dân số Ấn Độ, xem sông Hằng là một dòng sông thiêng. Theo tín ngưỡng Hindu, tắm trên sông Hằng được xem là gột rửa mọi tội lỗi, và nước sông được sử dụng rộng rãi trong các nghi lễ thờ cúng. Uống nước sông Hằng trước khi chết là một điềm lành và nhiều người Hindu đã yêu cầu được hỏa thiêu dọc hai bên sông Hằng và lấy tro thiêu của họ rải lên dòng sông. Những người Hindu hành hương đến các thành phố thánh của Varanasi, nơi các nghi lễ tôn giáo thường được cử hành; Haridwar được tôn sùng vì nó là nơi sông Hằng rời dãy Himalaya; còn Allahabad, nơi dòng sông Saraswati huyền thoại được người ta tin là chảy vào sông Hằng. Cứ 12 năm, một lễ hội Purna Kumbha (Vạc Đầy) được tổ chức ở Haridwar và Allahabad mà trong các lễ hội này hàng triệu người đến để tắm trong sông Hằng. Những người hành hương cũng đến các địa điểm linh thiêng khác gần các thượng nguồn sông Hằng, bao gồm đền thờ dưới núi băng Gangotri.

Chính vì những điều đó, nên tâm nguyện lớn nhất của người Ấn là trong đời người ít nhất được một lần đến tắm tại sông Hằng và khi chết được mang xác về Varanasi, thành phố bên bờ sông Hằng để làm lễ hỏa thiêu rồi thả tro xuống dòng sông ngay tại nơi này. Varanasi mà ngày xưa người Trung Quốc và người Việt Nam gọi là Tha La Nại nằm cách xa New Delhi về phía đông khoảng 500 km và là thành phố cổ có tuổi đời chừng 3.000 năm.

Varanasi ngày nay vẫn còn nguyên khu thành cổ do một vị tiểu vương xây dựng cách đây hàng ngàn năm. Khu thành cổ này nằm dọc bờ tây sông Hằng cùng với một số đền thờ Hindu tạo nên một quần thể kiến trúc độc đáo mang tính cách linh thiêng đối với người theo đạo Hindu. Phải chăng vì lẽ đó mà dù sông Hằng là con sông dài nhất Ấn Độ, chảy qua nhiều vùng lãnh thổ của đất nước này nhưng người Hindu vẫn chỉ muốn về đây tắm hoặc làm lễ hỏa táng rồi thả tro xuống dòng sông mẹ huyền bí ?. Vào ngày lễ, hai bên bờ sông Hằng ở Varanasi không còn chỗ chen chân.

Về sự ô nhiễm nặng của con sông, bắt đầu từ thập niên 1950, dân số và ngành công nghiệp dọc theo các sông Hằng và sông Hugli đã phát triển một cách nhanh chóng, toàn bộ nước thải công nghiệp và dân cư đã được đổ thẳng vào sông với số lượng khổng lồ. Cùng với việc thủy táng trên dòng sông đã gây ô nhiễm dòng nước sông Hằng đến mức việc tắm và uống nước sông Hằng đang trở nên nguy hiểm.

Năm 1986, chính phủ Ấn Độ đã phát động một Kế hoạch Hành động sông Hằng, một chương trình giảm ô nhiễm cho sông Hằng ở 40 thành phố ở các bang Uttar Pradesh, Bihar, và Tây Bengal. Theo kế hoạch này, nước thải được chặn lại đưa qua các nhà máy xử lý. Các lò thiêu điện cũng được xây dựng và nhiều khu vực hai bên bờ sông đã được quy hoạch lại. Sau hơn một nửa thế kỷ triển khai kế hoạch hành động này, mức độ ô nhiễm sông Hằng đã được giảm xuống phần nào nhưng hiện giờ đi trên hay dọc bờ con sông, những xác chết đang thời kỳ thối rữa, hay những xác chết khô trôi dạt bên ven sông vẫn còn nhiều.

Theo ước tính 1/3 số người Ấn Độ chết hàng năm là do sự ô nhiễm và độc hại từ nguồn nước sông Hằng mang lại. Bởi có thời điểm, theo những đám tang truyền thống, có hàng ngàn người không được hỏa táng mà chỉ được gói xác trong tấm vải niệm và thả xuống sông Hằng như một nghi lễ linh thiêng.

Hàng ngàn gia súc chết mỗi năm cũng được ném xuống sông như một tín ngưỡng linh thiêng của người Hindu. Chính những điều này cũng đã góp phần vào việc biến sông Hằng thành một trong số những dòng sông ô nhiễm nhất thế giới.

Với khoảng 30 triệu gallon chất thải được đổ vào sông Hằng mỗi ngày, con sông thiêng đã biến thành dòng sông đầy rác thải hai bên bờ phá hủy cảnh quan tuyệt đẹp và làm tăng lượng vi khuẩn độc hại trong nước.

Các xét nghiệm gần đây trên mẫu nước thu thập ở thành phố Varanasi cho thấy, lượng vi khuẩn coli đã lên cao 50.000 con/100 ml, cao hơn 10.000 % so với mức tiêu chuẩn an toàn để được tắm của Chính phủ Ấn Độ (Theo thống kê trên sacredland.org).

Kết quả của tình trạng này sẽ dẫn tới một loạt các bệnh gồm dịch tả, viêm gan, bệnh thương hàn hay bệnh lỵ. Theo nhiều chuyên gia, khoảng 80% các vấn đề sức khỏe và 1/3 số người Ấn Độ chết hàng năm là do nước sông Hằng.

Để giải quyết tình trạng trên, người ta dự tính sẽ phải chi ít nhất 1 tỉ USD để giúp Ấn Độ làm sạch sông Hằng. Dự án mới này bao gồm xây dựng hệ thống xử lý nước thải mới, thay mới hệ thống cống, đường ống dẫn nước và một loạt biện pháp khác nhằm cải thiện chất lượng nước tại con sông thiêng này.

Nhung Lê  (Tổng hợp)

Tình yêu kỳ lạ của nữ luật sư với một kẻ khủng bố tàn bạo

Đối với người phụ nữ này  thì hắn ta không phải là một kẻ bị bắt giam, mà là người mà bà yêu. Tên bà là Isabel Kutan Par -nữ luật sư, 48 tuổi. Còn người đàn ông mà bà yêu và là thân chủ mà bà bào chữa có tên là Ilich Ramires Sanches (còn gọi là Carlos, Sakal). Hắn hơn Isabel 4 tuổi và đang thụ án tù chung thân. Sanches từng là một kẻ khủng bố đặc biệt nguy hiểm, đối tượng truy bắt đối với cảnh sát của nhiều nước. Đằng sau hắn là một chuỗi những cuộc tấn công khủng bố gây ra cái chết của rất nhiều nạn nhân.

Nữ luật sư Isabel Kutan Par

Kỳ lạ

“Tôi muốn em mặc chiếc áo măng-tô dài như các cô gái đẹp sang trọng trên bìa tạp chí, em hợp với nó hơn đấy”,- hắn ta nói với người ngồi đối diện. Bà đưa mắt nhìn hắn với vẻ trách móc: “Em không thích những thói tư sản đó”,- bà nói và rít một hơi điếu thuốc đắt tiền. Hắn mỉm cười và trong đôi mắt ánh lên sự say mê, những ngón tay béo tốt của hắn chậm rãi gạt tàn thuốc. Rõ ràng là những những thói quen, cung cách quý tộc, quần áo đắt tiền và những khách sạn sang trọng cũng là điều rất quen thuộc đối với hắn. Nhưng cuộc gặp gỡ lãng mạn này diễn ra không phải là dưới ánh nến trong khách sạn, mà là trong bốn bức tường thảm hại bị tróc sơn của nhà tù Sante ở Paris. Một cặp đôi không còn trẻ, người đàn ông là bị cáo và người phụ nữ là luật sư bào chữa cho hắn đang ngồi đối diện trước chiếc bàn nhà trong tù. Bà ta sẵn sàng đến đây hàng ngày, nhưng chỉ được phép có mặt 2-3 lần mỗi tuần theo quy định đối với luật sư bào chữa.

Sanches có một tiểu sử sóng gió-hắn sinh ngày 12-10/1949 tại đất nước Venezuela cách xa nước Pháp. Cha hắn là Hose Allagrasia Sanches từng là một luật sư nổi tiếng và cũng là một triệu phú. Tuy nhiên sự giàu có đã không ngăn ông trở thành người nhiệt tình đi theo chủ nghĩa cộng sản. Trong những năm đó ở châu Mỹ Latinh làn gió của sự lãng mạn cách mạng đã cuốn hút nhiều người. Cha hắn đã say mê những tư tưởng của vị lãnh tụ cách mạng Nga đến mức đặt biệt danh cho ba người con trai là: Vladimir, Ilich và Lenin. Thế nhưng người con trai thứ có tên Ilich Ramires Sanches lớn lên trong chất men của những tư tưởng cách mạng lại trở thành một tên khủng bố có tầm cỡ thế giới. Song Isabel chỉ nhìn thấy ở Sanches là một chiến sỹ đấu tranh cho sự công bằng và thường xuyên khẳng định về sức hấp dẫn và tài năng đặc biệt của hắn: “Ông ấy là một tù nhân chính trị. Tính thuyết phục của ông ấy về chân lý của mình rất cuốn hút, mọi người tin ông ta, đi theo ông ta”.

Cũng như hắn, bà Isabel được thấm đẫm những tư tưởng cách mạng. Ai có thể tưởng tưởng được rằng một cô gái đẹp xuất thân từ một gia đình tư sản từng là khách mời của những nhà giàu có của Paris, diện những chiếc áo choàng lộng lẫy trong các bộ sưu tập do mẹ cô tạo nên mà lại thấm nhuần được những tư tưởng cách mạng? Với việc tạo cho Isabel những bộ cánh đó, người mẹ của bà muốn chuộc lỗi đối với con gái vì đã bỏ lại chồng và các con nhỏ, dùng ngôi nhà riêng của mình trên bờ biển Lazur làm tiệm may đồ cho những nữ khách hàng giàu có từ các nhà nghỉ dưỡng miền nam và hậu cung của những thủ lĩnh Hồi giáo. Isabel và em trai đã được người cha nuôi dạy, sau đó ông lấy vợ và có thêm hai người con nữa. Cha bà thường nói về chính trị, Isabel không chia sẻ các quan điểm của ông. Bà đã từng lấy chồng là một người trẻ tuổi từ một “gia đình danh giá”. Hai vợ chồng bà có 3 người con, họ sống trong một căn hộ sang trọng ở Paris, tổ chức những buổi dạ tiệc đình đám quý phái. Bà đã tốt nghiệp đại học tổng hợp và nhận bằng cử nhân luật, bắt đầu làm công việc theo ngành luật tại một hãng đại diện cho quyền lợi các chủ nợ của các công ty bị vỡ nợ, bà là một nhân viên của ngành luật tư sản. Chính vào thời gian một tờ báo châu Phi nào đó bị phá sản và bà đã gặp gỡ ông Jacque Verzes là người từng được tôn vinh vì đã bảo vệ cho nhiều phần tử quá khích người Hồi giáo. Isabel đã bắt đầu làm việc cùng với Verzes. Bà cảm thấy thích thú bởi ông đã kiên quyết bảo vệ cho các thân chủ của mình, trong số đó có Ilich Sanches. Hắn đã nói về ông thế này: “Tôi chọn Jacque Verjes làm luật sư bào chữa cho mình còn bởi ông là một kẻ khủng bố tầm cỡ giống như tôi. Đó là một kẻ khủng bố làm cho tôi phải nể sợ”. Mặc dù có những vết đen trong lý lịch, Verjes vẫn là một ngôi sao trong ngành của mình. Còn Isabel thì không như thế. Bên cạnh Verjes bà gần như không là gì cả, bà cũng tiến hành các vụ án có khuynh hướng hồi giáo. Bà hăng hái tranh đấu trong những vụ án khó, hơn nữa lại hoàn toàn thờ ơ với vấn đề tài chính vì thế đã chiếm được sự cảm tình của đồng nghiệp. Dần dần bà bắt đầu sợ những người thân bởi phát ngôn cách mạng mà họ học được ở các thân chủ của mình.

Còn Ilich thì trong thời gian đó đã đưa những tư tưởng trên vào thực hành, hắn theo học một khóa học ngắn hạn, từng là đảng viên đảng Cộng sản 15 năm. Sau đó hắn được đảng cử đi học một khóa đặc biệt ở Cu-ba, nắm bắt những phương pháp đấu tranh du kích. Năm 1968 Sanches học tại trường đại học Hữu nghị giữa các dân tộc mang tên Patris Lumumba tại Moskva. Thế nhưng, rõ rằng là việc mài rũa kiến thức không nằm trong kế hoạch của Sanches, hắn thích những buổi dạ hội vui vẻ và những cuộc chơi bời phóng túng hơn vì cha hắn gửi cho khá nhiều tiền. Cuối cùng vào tháng 7/1970 Sanches đã bị đuổi khỏi trường Đại học, hắn vui vẻ nhận lời mời của lũ bạn cũ người Palestine từng quen biết tại Moskva để đến trại đào tạo những kẻ khủng bố ở Jordani. Ngay từ khi đó hắn đã hiểu rằng đấu tranh với chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa phục quốc Do-thái là việc có lợi. Hắn trở thành một trong số những kẻ khủng bố thành công nhất. Sanches bị khép tội giết người và tội chỉ đạo việc sát hại 83 người. Tên tuổi của hắn đã trở thành nổi tiếng. Điều hoàn toàn dễ hiểu rằng hắn bị gán cho cả những tội ác mà hắn không can dự và Sanches thích điều đó. Hắn nói: “Người ta càng viết những điều bịa đặt về tôi thì cảnh sát sẽ càng ít muốn bắt tôi bấy nhiêu. Về mặt nào đó, đó là sự đảm bảo an toàn đối với tôi”. Cơ quan tình báo Pháp đã phải tốn không ít công sức để bắt cho được Carlos. Điều này chỉ có thể thực hiện được vào ngày 4-8/1994 tại thủ đô Hartum ở Sudan nhờ mưu kế khôn ngoan là tiêm thuốc mê cho hắn, chỉ lúc đó họ mới tra được còng vào tay Sanches.

Tên khủng bố Ilich Ramires Sanches

Tình yêu hay thủ đoạn?

Vào tháng 8/2001 một tờ báo của Venezuela có đăng một tin ngắn về việc Ilich Ramies Sanches và luật sư Isabel Kutan-Par đã tuyên bố về ý định kết hôn: “Chúng tôi yêu nhau và mới đây đã quyết định gắn bó cuộc đời với nhau. Nói cách khác là chúng tôi quyết định sẽ lấy nhau vào khi nào có thể được, bất kể trước mắt mọi trở ngại sẽ chắn đường chúng tôi”.

Đối với bà thì việc có gần 100 người ở các nước khác nhau đã thiệt mạng vì tội lỗi của người mình yêu không có ý nghĩa gì cả. Trong số những chiến tích của Sanches có một loạt những cuộc khủng bố ở châu Âu và Nhật bản, chỉ đạo nổ bom ở sân bay Orly, cầm đầu việc bắt 11 bộ trưởng các nước OPEC tại thành Viên làm con tin. Isabel bày tỏ sự thán phục khi được nghe những chuyện này. Những luận thuyết cơ bản dẫn hắn đến hành động tỏ ra có sức thuyết phục và đã hoàn toàn choán hết tâm trí của bà.

Các nhà chức trách cũng như những người thân đều kinh ngạc khi được biết về quyết định của Isabel. Cơ quan tình báo lo ngại: “Điều gì đây, một mánh khóe nữa chăng?”. Khi đó các bạn gái và những người quen lên tiếng khuyên răn: “Điều gì sẽ chờ đợi cô? May mắn lắm thì hắn ta có thể được thả và khi đó hắn đã 70 tuổi rồi đấy!”. Thế nhưng Isabel không muốn nghe những lời cảnh báo đó. Cha mẹ của bà không hiểu nổi quyết định của con gái. Isabel còn tuyên bố với đứa con trai út 10 tuổi của mình rằng bà sẽ lấy một người đã bí mật đặt bom, một chiến sỹ đấu tranh vì công lý. Việc những người vô tội thiệt mạng vì hành động đó không làm cho bà băn khoăn. Có thể là tấm gương người thầy của mình là Jacque Verjes đã khích lệ bà. Trong thời gian chiến tranh Algieri ông này đã lấy vợ là Jamilia Buhired, một người tham gia tích cực vào Mặt trận dân tộc giải phóng đã bị tuyên án tử hình tại đất nước. Mà cũng có thể là sau khi trở thành bà Ramires Sanches thì Isabel cho rằng mọi sự sẽ thay đổi: cả nguồn gốc, địa vị của mình và thế giới xung quanh mình, bởi bà vẫn luôn mơ ước được là một nữ anh hùng khác thường, xuất chúng. Với sự say mê của mình bà ta đã nhìn nhận Sanches là người như thế. Việc hắn không định từ bỏ người vợ hai của mình ở Sudan cũng không làm bà buồn phiền. Các nhà báo đã có lần hỏi Sanches: “Trong tù ông thấy thiếu điều gì nhất ?”. Kẻ đã chiếm lĩnh được trái tim của ba người phụ nữ trả lời: “Sự ấm áp từ hai người vợ của mình, cũng như của người vợ tương lai của tôi không đủ đối với tôi”. Bất chấp mọi thứ, Isabel vẫn âm thầm tin tưởng vào Sanches, tin vào tình yêu của hắn, vào sức mạnh thần bí và lẽ phải của hắn. Theo sát bên hắn, bà vẫn nhắc lại: “Ông ấy sẽ ra khỏi nhà tù không phải qua cửa sổ mà đi vào một cánh cửa được mở rộng, sẽ có một chiếc máy bay đặc biệt bay theo sau ông ấy như đối với một nhà hoạt động quốc gia vậy”. Có nhiều người đặt câu hỏi: “Có thể là Sanches gây ra mọi sự bởi vinh quang của hắn đã bị giảm sút chăng? Thậm chí cả những cộng sự Palestine cũng coi hắn là một tên tay sai đặc biệt, sẵn sàng giết ai đó vì tiền và trục lợi”.

Và dẫu sao cũng khó mà tin được rằng đôi tình nhân không còn trẻ nữa lại đang đóng kịch khi mà cái nhìn của họ chỉ hướng về nhau, không nhận biết điều gì xung quanh, họ hít thở bằng tình yêu và sống trong sự chờ đợi cái ngày sẽ được tuyên bố là vợ chồng. Đầu tiên họ chuẩn bị bước làm thủ tục đăng ký kết hôn, sau đó sẽ làm nghi lễ theo đạo Hồi. Lẽ dĩ nhiên là tất cả mọi nghi lễ đó sẽ phải thực hiện trong nhà tù.

Điều đó có ý nghĩa gì ? Lại thêm một câu chuyện kỳ lạ về tình yêu, hay đó là thủ đoạn khôn ngoan của một kẻ khủng bố nguy hiểm ở những thập kỷ cuối cùng của thế kỷ XX chăng?

Ngọc Bích
(Theo Báo Pháp luật Nga)

%d bloggers like this: